Bầu cử

Bài thơ Bầu Cử tạo ra một bức tranh hài hước và châm biếm về quá trình bầu cử, đặc biệt là trong bối cảnh hiện tại.
Bầu cử

Bầu cử
Một đống thiên tài Đảng đã gom
Nhân dân thỏa sức nhét vào hòm
Làng bên xã dưới cùng thôn xóm
Trống giục cờ hoa phướn đỏ lòm
Đại biểu tai trần dường lõm bõm
Ông nghè mắt thịt vẫn chưa nom
Trên tay danh sách dài hom hỏm
Gạch đít ai đây?chín mõm mòm!

  Sáng ra, khi con gà còn chưa kịp duỗi giò làm phát gáy cho ra hồn thì cái loa phường đã oang oang như chọc vào màng nhĩ, báo hiệu một ngày trọng đại. Cờ quạt, phướn đỏ lòm treo kín từ gốc đa đầu làng đến cột điện cuối ngõ, nhìn xa cứ tưởng hội đâm trâu hay đám cưới tập thể nào đấy hoành tráng lắm.

Nghe đâu trên cao người ta đã tinh tuyển được một đống thiên tài, toàn những bậc anh tài sỏi đá, bằng cấp dắt đầy cạp quần để nhân dân thỏa sức mà nhét vào hòm. Cái hòm phiếu nằm chình ình giữa hội trường, trông uy nghi mà cũng bí hiểm như cái hũ mắm đại của bà ngoại tôi ngày xưa. Làng bên xã dưới, thôn cùng ngõ hẻm, ai nấy đều xúng xính quần áo, mặt mày hớn hở như đi xem hát bội, dù trong bụng có khi vẫn đang mải tính xem lát về có kịp ra đồng bón nốt mấy gánh phân hay không.

Tiếng trống giục liên hồi, phướn bay phấp phới, không khí hừng hực như lò rèn. Nhưng khổ một nỗi, cái đám đại biểu nằm trong danh sách kia đối với dân đen chúng tôi cứ như người từ hành tinh khác rơi xuống. Các cụ nhà mình bảo nhân hiền tại mạo, nhưng nhìn vào cái danh sách dài hom hỏm, ảnh ông nào cũng bóng lộn, tóc tai mướt rượt, cười tươi như hoa nở mùa xuân, mà mắt thịt chúng tôi vẫn chưa nom ra cái thần thái của bậc phụ mẫu chi dân nó nằm ở chỗ nào.

Tai trần nghe loa giới thiệu tiểu sử thì cứ gọi là lõm bõm, ông nào cũng kinh qua đủ loại chức vụ, thành tích dầy như cái bánh đa nướng. Nhưng hỏi thật, có khi cả đời họ chả bao giờ bước chân xuống cái rãnh nước đang thối hoắc ở đầu thôn này. Cầm cái bút trên tay, nhìn cái danh sách dài dằng dặc, lòng tôi bỗng dưng bối rối lạ thường. Gạch đít ai đây? Ông này nghe tên kêu như chuông khánh nhưng mặt mũi trông hơi hắc ám, ông kia trông hiền như bụt chùa ngõ nhưng nghe nói lại là đệ tử trung thành của môn phái ngậm miệng ăn tiền.

Cái sự đời nó tréo ngoe thế đấy, cứ như đi mua mướp giữa chợ, quả nào cũng tròn lẳn, cũng xanh mướt, gọi là chín mõm mòm hết cả rồi, nhưng gọt ra mới biết có xơ hay không. Thế là nhắm mắt nhắm mũi làm một đường cơ bản, gạch phứa đi vài ông cho đúng quy trình rồi tót ra ngoài làm điếu thuốc lào cho nó tỉnh người.

Nghĩ cho cùng, cái chuyện bầu bán này nó cũng giống như một vở kịch dài tập mà dân mình vừa là khán giả, vừa là chân chạy vặt, lại vừa là người đóng vai cử tri cho nó đủ bộ sậu. Thôi thì cứ nhét vào hòm cho xong nợ, để các thiên tài còn có chỗ mà thi triển võ công, còn dân mình lại quay về với cái máng lợn cũ, lo cơm áo gạo tiền cho nó thực tế. Tiếng trống vẫn cứ giục, phướn vẫn cứ đỏ lòm, và danh sách thì vẫn cứ dài hom hỏm như một lời thách thức cho những cái đầu chưa kịp khôn đã phải học cách chọn lựa giữa một rừng tinh hoa đã được sắp đặt sẵn từ đời tám hoánh nào rồi.
🤖

Bút Thần AI-Tránh Sai Niêm Luật

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

إرسال تعليق

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!