Vịnh Cổng Trường Luật

Vịnh Cổng Trường Luật

Vịnh Cổng Trường Luật

Thất ngôn bát cú

Ngó thấy cổng trường dáng lạ hay, Ngỡ là ông lão rượu vừa say. Trụ xây xiêu vẹo trêu con mắt, Tường trát lôi thôi mỏi cánh tay. Luật lệ nghiêm minh dường méo mó? Công bằng liêm chính đã lung lay? Sinh viên ngước mặt thêm ngao ngán, Chính trực xem ra cũng thế này!

Tác giả: Đá Văn Bèo

Được sáng tác tại Thi Đàn AI

 Hôm rồi tôi có việc lạc vào xứ Huế mộng mơ, định bụng tìm chút lãng mạn, ai dè đập ngay vào mắt là cái cổng trường Đại học Luật. Bố khỉ, nhìn phát tôi tưởng mình hoa mắt hay do tối qua nốc hơi nhiều rượu lậu. Nhưng không, dụi mắt ba lần bảy lượt, vả vào mặt mình đen đét mấy cái cho tỉnh, thì nó vẫn cứ là... vẹo.

Cái cổng trường, ôi thôi, nó đứng cái tướng ngả ngốn, xiêu vẹo hệt như ông lão nát rượu vừa bước ra từ quán bia hơi vỉa hè lúc chiều tàn, chân nam đá chân chiêu, chực chờ đổ ụp xuống đường. Người ta bảo trường Luật là nơi đào tạo ra những con người cầm cân nảy mực, là biểu tượng của sự công bằng, chính trực, thẳng thắn như ruột ngựa. Thế mà cái mặt tiền – cái bộ mặt đại diện cho cả một cái lò luyện quan toà, luật sư tương lai – lại trông lôi thôi, méo mó đến thảm hại.

Nhìn mấy cái trụ xây nghiêng ngả trêu ngươi con mắt, tôi cứ thắc mắc mãi. Hay là thằng cha kiến trúc sư hôm vẽ bản thiết kế cũng đang phê pha? Hay là gạch đá nó cũng biết đau khổ trước nhân tình thế thái nên tự uốn mình cho đỡ mỏi? Cái sự thẳng thắn, nghiêm minh của luật pháp đâu chả thấy, chỉ thấy một sự lươn lẹo, luồn lách hiện hình lù lù ngay từ cái cổng chào.

Có khi đây là "nghệ thuật sắp đặt" đỉnh cao cũng nên. Các bố ấy thâm thúy lắm. Xây cái cổng vẹo vọ thế để dằn mặt đám sinh viên non tơ ngay từ ngày đầu nhập học: Các em ạ, đời không như là mơ, và đường đời thì đếch bao giờ thẳng. Muốn tồn tại, muốn vinh thân phì gia thì phải biết nghiêng mình, biết uốn éo, biết lách qua những khe hở hẹp hòi mà cái cổng kia đang gợi ý. Chứ cứ thẳng đuồn đuột như cây thước kẻ thì có ngày gãy làm đôi, con ạ.

Nhìn đám sinh viên ngây thơ cắp sách đi qua cái khe cửa hẹp méo mó ấy mà thấy thương, lại thấy buồn cười. Đầu ngẩng cao nhìn đời, mồm lẩm bẩm điều luật, nhưng trên đầu là cả một khối bê tông cốt thép đang chực chờ sập xuống theo đúng quy trình xiêu vẹo. Nghĩ nó chán. Công bằng, liêm chính ở đâu chưa thấy, chỉ thấy cái sự méo mó nó đập vào mắt, thách thức cả trâu bò lẫn thánh thần. Bảo sao thiên hạ cứ hay đồn đại, nhìn cái cổng là đoán được cả vận mệnh của sự "chính trực" bên trong. Thế mới tài!
🤖

Bút Thần AI

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

Post a Comment

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!