Vịnh Kiếp Lô Đề
Thất ngôn bát cú
Cái kiếp đỏ đen khéo rủ rê,
Thằng thầu đếm bạc, khách ra đê.
Đêm hôm lọ mọ xin ma đói,
Sáng tối bo bo nặn số đề.
Bán cái nhà to đi ở trọ,
Lần hồi vay nợ thỏa say mê.
Ngồi dò kết quả mặt vàng ệch,
Chết xuống âm ty vẫn nguyện thề.
Tác giả: Đá Văn Bèo
Được sáng tác tại Thi Đàn AI
Cái môn phái số học đại cương hay còn gọi mỹ miều là nghệ thuật đầu tư mạo hiểm lúc 6 rưỡi chiều này, nói toẹt ra là một cú lừa tập thể vĩ đại. Ở cái sới này, chỉ có thằng cầm cái là rung đùi uống rượu Tây, còn đám con nhang đệ tử thì cứ xác định là bán nhà ra đê hóng gió lùa cho mát phổi.
Nghe đâu cái món này du nhập từ thời các cụ kỵ còn mặc khố, lai căng giữa Tàu với Tây, rồi về Vệ mình nó biến tướng thành thứ đạo giáo mị dân kinh khủng khiếp. Nó ngấm vào máu dân ta còn hơn cả nghiện thuốc lào. Cứ tầm 4 rưỡi 5 giờ chiều, cả xã hội như nín thở. Từ bà bán rau đầu ngõ đến ông giám đốc bụng phệ, mắt cứ dại đi, mồm lẩm bẩm tính toán như giáo sư Ngô Bảo Châu mắc nợ, nhưng là tính xem tối nay con gì về để quyết định xem bữa tối được ăn cơm sườn hay là úp mặt vào máng lợn.
Cái ma trận số má này nó ảo lòi ra. Nhìn qua thì ngon ăn như múi mít, bỏ một ăn bảy mươi, có chỗ còn khuyến mãi thêm hai giá cho nó máu chó. Nghe thì sướng cái lỗ tai, tưởng làm giàu không khó, ai ngờ khó như đi lên giời. Cái xác suất trúng nó bé hơn cả lỗ trinh nữ, tỉ lệ chọi một đấu với chín chín, gắt hơn cả thi đại học Y, thế mà các con giời cứ lao đầu vào như thiêu thân thấy đèn cao áp.
Hài hước nhất là cái khoản luận số. Đúng là trí tuệ siêu việt của các thánh lô thần đề. Ra đường thấy chó thì phang con 11, thấy đám ma thì soi tuổi người chết, thấy bà hàng xóm chửi nhau cũng luận ra được cặp số đá. Đỉnh cao của sự u mê là cái màn nửa đêm mò ra bãi tha ma, tìm mấy cái mộ mới xanh cỏ, nhất là chết đường chết chợ để khấn vái xin số.
Tổ sư, tư duy các bố chán đời thật. Người ta sống khôn thác thiêng, nhưng chết đường chết chợ đói rã họng ra, biết con lô nào về thì đã hiện hồn về báo cho vợ con lấy tiền mua quan tài xịn, đến lượt các bố chắc? Có khi con ma nó cay mũi, nó cho cái số biển xe vừa cán nó bẹp ruột, đánh vào thì có mà bán nhà đi đền. Rồi thì dựng trứng gà, trứng đứng thì hò reo, trứng đổ thì mặt ngắn tũn như cái bơm. Có chỗ miếu thiêng, dân đề đóm cúng heo quay gà luộc ngập mặt, dân xung quanh ăn ké mệt nghỉ, chỉ có ông thần trong miếu là cười khẩy.
Lại còn cái trò cắt tiết gà lấy máu soi gương, nghe kinh dị như phim cấp ba. Hay mấy ông ngồi quán cà phê, mắt láo liên nhìn biển số xe, thấy con nào lặp lại là kết nổ đĩa, xuống xác không thương tiếc. Đúng là Đồng Nai xem số, Thành Phố xem hình, khoa học xác suất thống kê gặp mấy thánh này cũng phải quỳ lạy xin tha mạng.
Trong cái vòng xoáy đỏ đen này, thằng Cò với thằng Thầu là hai diễn viên chính. Thằng Cò thì phận làm dâu trăm họ, ăn cơm chúa múa tối ngày, tham lam ôm bảng định qua mặt thầu thì kiểu gì cũng vỡ alo, trốn chui trốn lủi như chuột cống. Còn Nhà Cái, thuyền to thì sóng lớn nhưng được cái đầu sỏi. Nó thờ Thần Tài, Thổ Địa, cúng kiếng linh đình, nhang khói nghi ngút. Còn con bạc? Cúng nải chuối thâm kim với ba nén nhang tàn, đòi ăn lại thầu? Có mà ăn cám! Thua nhiều quá hóa rồ, có khi còn đem ông Địa ra ném xuống sông cho mát, thế thì thánh nào mà độ cho nổi cái thói bần nông ấy.
Tâm lý con bạc nó dị lắm. Thắng thì hưng phấn, tưởng mình là Gia Cát Lượng tái thế, đánh gấp thếp lên để mua nhà lầu xe hơi. Thua thì cay cú, càng gỡ càng rối, càng vùng vẫy càng chìm sâu như rơi vào hố phân. Có những cặp đôi hoàn cảnh, vay nặng lãi bao lô, trúng thì lên tiên, trật thì ra cầu Long Biên xếp hàng. Ngồi dò số, nó ra 95 mà mình đánh 96, lệch có một nút mà cuộc đời rẽ sang hai hướng: một hướng lên hương, một hướng lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân. Cay hơn hoạn!
Thầu đề có câu châm ngôn bất hủ: Không sợ nó trúng, chỉ sợ nó nghỉ. Vì tiền vào túi thầu là tiền tươi thóc thật, còn tiền trúng của con bạc thì sớm muộn cũng quay lại túi thầu, hoặc biến thành bia mộ. Vòng luẩn quẩn ấy, mấy ai tỉnh táo mà nhận ra?
Cũng có trường hợp hiếm hoi như lá mùa thu, gọi là giác ngộ cách mạng phút chót. Có ông nợ như chúa Chổm, định làm cú chốt hạ rồi đi gặp ông bà ông vải. Gọi điện ghi nợ khắp nơi, bao lô, đá xiên các kiểu. Ngồi chờ giờ xổ, tự nhiên đầu nảy số, thấy đời sao mà nhục thế này, bèn gọi hủy hết. Chiều hôm đó xổ ra, trúng phóc hết cả dàn. Thay vì tiếc đứt ruột, lão cười khà khà như thằng điên trúng gió. Lão ngộ ra rồi. Thắng ván đó chắc gì đã giữ được mạng, khéo lại lao vào sâu hơn rồi chết banh xác pháo. Buông bỏ được cái tham sân si ngay cửa tử, đấy mới là trúng số độc đắc của cuộc đời.
Túm cái váy lại, cái trò đỏ đen này nó là cái cối xay thịt người không nhả xương. Muốn giàu thì lo mà cày cuốc, đổ mồ hôi sôi nước mắt, chứ trông chờ vào mấy con số của mấy thằng cha chết trôi chết dạt hay mấy quả trứng gà dựng ngược, thì chỉ có nước bán nhà ra đê mà ở với dế thôi các mẹ ạ.