Tết trồng cây

Bài thơ Tết Trồng Cây thể hiện sự hân hoan và phấn khởi của mọi người trong việc chuẩn bị đón mừng Tết bằng hoạt động trồng cây.
Tết trồng cây
Tết trồng cây

Xuân về Tết lại diễn trồng cây
Cuốc xẻng com lê gót mặc giày
Chậu nước khăn tay mừng hỷ hả
Nghêu ngao cổ thụ hứng tràn đầy
Khều khều gẩy gẩy vòi ông tưới
Móc móc day day xúc kiểu thầy
Vẫn nhớ năm xưa lời Bác dạy
Xuân về Tết lại diễn trồng cây



 Cái sự đời nó vốn dĩ tréo ngoe, nhưng cứ đến độ xuân về tết đến là cái sự tréo ngoe ấy nó lại được nâng tầm lên thành nghệ thuật sắp đặt, thành một vở kịch câm mà ai xem cũng vừa buồn cười vừa tức anh ách cái lồng ngực. Ấy là chuyện tết trồng cây.

Các cụ dạy cấm có sai, mùa xuân là tết trồng cây. Nhưng thời các cụ trồng cây gây rừng, trồng để lấy gỗ, lấy bóng mát, thì thời nay con cháu lại biến tấu thành trồng cây lấy... ảnh. Cứ ra giêng, dân tình còn đang phê bánh chưng, mắt mũi còn kèm nhèm vì rượu chè be bét, thì các quan bác đã rục rịch khởi động phong trào.

Cái khung cảnh nó bi hài thế này: Giữa bãi đất trống hoặc cái công viên mới quy hoạch lổn nhổn gạch đá, bỗng dưng mọc lên một cái hố to tổ bố thằng ăn mày. Đất xung quanh cái hố ấy, lạ thay, lại tơi xốp, mịn màng như da em bé 18, khác hẳn cái thứ đất sét cứng đanh như đá hộc ở ngay bên cạnh. Ấy là do bọn đệ tử nó đã kỳ công chở đất màu từ đẩu đâu về, vun xới sẵn sàng, chỉ chờ các bác đến diễn.

Rồi nhân vật chính xuất hiện. Không phải bác nông dân áo nâu chân đất đâu nhé. Toàn các cốp com lê, ca vát, giày da Ý bóng lộn, tóc chải mượt vuốt keo cứng ngắc, ruồi đậu vào ngã gãy chân. Đi trồng cây mà diện như đi ăn cưới người yêu cũ, nhìn nó cứ kệch cỡm thế quái nào ấy.

Cái cây được chọn để các quan trồng cũng thuộc hàng quái kiệt. Nó đếch phải là cái cây con bé tẹo teo cần che chở. Nó là cái cây cổ thụ, to bằng bắp đùi con voi, rễ đã được bó bầu kỹ lưỡng, cành lá xum xuê, thậm chí có cây còn đang ra hoa kết trái ầm ầm. Nó được cẩu đến, đặt phịch vào cái hố, đứng hiên ngang chờ đợi giây phút thiêng liêng.

Giờ G điểm. Tiếng loa eo éo giới thiệu đại biểu. Các quan bác tiến lại gần cái cây, mặt tươi hơn hớn, tay lăm lăm cái xẻng thắt nơ đỏ chót. Mẹ khỉ, cái xẻng cũng phải làm dáng. Rồi các bác bắt đầu... diễn. Gọi là xúc đất cho sang mồm, chứ thực ra là các bác khều khều, gẩy gẩy như kiểu sợ làm đau hòn đất. Cái động tác móc đất, day day cái cán xẻng nó điệu đà, ẻo lả, sượng sùng đến mức mấy bà bán cá ngoài chợ nhìn thấy chắc cũng phải chắp tay vái cụ.

Xúc được đúng ba xẻng tượng trưng, gọi là có tí bụi dính vào mũi giày, thì ngay lập tức có mấy em chân dài, váy ngắn, bưng chậu nước hoa bưởi, khăn bông trắng muốt ra tận nơi hầu hạ. Các bác rửa tay, lau mặt, cười hỷ hả bắt tay nhau chúc mừng như vừa hoàn thành công trình thế kỷ. Phóng viên nhao nhao chụp ảnh, đèn flash chớp giật liên hồi để mai còn kịp lên trang nhất với cái tít Lãnh đạo A, Lãnh đạo B hăng hái trồng cây đời đời nhớ ơn.

Dân đen đứng ngoài xem mà cười ra nước mắt. Trồng cái cây to vật vã thế kia thì cần quái gì chăm sóc nữa, nó tự sống được, hoặc giả nó chết quách sau vài ngày vì bị bứng gốc thô bạo quá. Nhưng chả ai quan tâm cái cây sống chết ra sao, quan trọng là cái ảnh đã được chụp, cái phong trào đã được phát động, và cái ngân sách tổ chức lễ lạt đã được giải ngân êm đẹp.

Thế mới bảo, diễn viên điện ảnh đoạt giải Oscar cũng chưa chắc đã diễn sâu bằng mấy bác nhà mình đi trồng cây. Xuân về tết lại diễn trồng cây, năm nào cũng diễn, vở cũ soạn lại mà diễn viên vẫn cứ say sưa, khán giả thì ngán ngẩm lắc đầu. Thôi thì cũng là cái lộc đầu năm, các bác cứ diễn, cây cứ trồng, còn sống được hay không thì... hỏi ông Giời.
🤖

Bút Thần AI

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

Đăng nhận xét

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!