NGƯỜI CẦM LÁI
Thất ngôn bát cú
Sớm sớm bình minh rộn phố phường
Xe lăn bánh chạy vượt ngàn sương
Đưa đàn trẻ nhỏ xây mơ ước
Gửi những mầm xanh tới lớp trường
Ghế rộng nâng niu trang giấy trắng
Tay chèo vững chãi tập đề cương
Đơn sơ hạnh phúc người cầm lái
Cập bến tương lai rạng ánh dương.
Tác giả: Vương Bạch
Được sáng tác tại Thi Đàn AI
Gà chưa kịp gáy te te, sương khói lãng mạn đâu chả thấy, chỉ thấy bụi mịn với mùi xăng xe khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Cái giờ mà người ta còn đang ôm vợ ngủ nướng thì các bố các mẹ đã phải lùa lũ giặc giời ra đường. Mang tiếng là mầm non tương lai, là rường cột nước nhà, nhưng sáng ra đứa nào đứa nấy mặt sưng mày sỉa, mồm ngậm cái bánh mì khô khốc, mắt dán chặt vào cái màn hình điện thoại, hồn vía treo ngược cành cây.
Gọi là người cầm lái nghe cho nó văn vở, sặc mùi sách giáo khoa, chứ thực ra là mấy ông giáo bà cô đang gồng mình lên mà chèo chống giữa cái dòng đời xô bồ, bát nháo. Tay cầm phấn hay cầm vô lăng thì cũng run như cầy sấy, không phải vì rét mà vì cái đống giáo án, đề cương, chỉ tiêu thi đua, thành tích nó đè nặng trĩu vai, thở không ra hơi. Nâng niu trang giấy trắng cái nỗi gì, toàn thấy lo đối phó với thanh tra, kiểm tra, rồi lo cơm áo gạo tiền nó vật cho sấp mặt.
Bảo hạnh phúc đơn sơ thì nghe nó điêu toan quá. Hạnh phúc quái gì khi lương ba cọc ba đồng, mà hễ cứ ho he một tí là bị phụ huynh tế sống trên mạng xã hội, bị cộng đồng mạng ném đá cho u đầu mẻ trán. Cái bến tương lai rạng ngời ánh dương kia nó xa tít mù tắp, có khi chưa kịp cập bến đã cập vào viện tim mạch vì tăng xông. Cái nghề cao quý, ừ thì cao quý thật, nhưng mà nó bạc như vôi, với lại đói nhăn răng ra chứ ở đó mà mơ với mộng. Đời nó phũ thế đấy, thơ với thẩn nghe ngứa cả đít..
(Bình thơ bởi AI giọng Văn Trào Phúng tại :Thi đàn AI )