Áo Cà Sa Dưới Đáy Tủ Hàng Hiệu

Áo Cà Sa Dưới Đáy Tủ Hàng Hiệu

Truyện Ngắn

Thị ngồi thu lu trên chiếc ghế bọc da thật, ánh sáng xanh lè từ màn hình chiếc Macbook hắt lên khuôn mặt được tút tát kỹ lưỡng bằng những liệu trình đắt đỏ nhất. Đôi mắt thị hằn lên những tia máu đỏ lừ, dán chặt vào từng dòng mã lệnh đang chạy loằng ngoằng trên màn hình của gã thợ săn tin tặc mà thị vừa vứt cho một cọc tiền dày cộp để thuê về. Chỉ mươi phút nữa thôi, cái vỏ bọc thánh thiện, cái cõi niết bàn giả tạo mà thị từng cúng cả gia tài để đắp điếm sẽ nổ tung giữa cái chợ bời rời của mạng xã hội. Thị cắn nát cả khóe môi đã tiêm filler căng mọng. Bức tượng Phật bằng vàng ròng đặt nơi góc phòng vẫn mỉm cười từ bi, một nụ cười mà giờ đây thị thấy trơ trẽn và mỉa mai đến lợm giọng. Năm nay thị ba mươi bảy tuổi. Đàn bà tuổi ấy, từng qua một đời chồng, nặn ra được hai đứa con trai, tay nắm trong khối tài sản kếch xù và một công ty ăn nên làm ra, người ta thường bảo là đã viên mãn. Thị đẹp, cái đẹp nồng nàn của thứ đàn bà rủng rỉnh tiền bạc, biết đắp lên người những thứ lụa là đắt giá nhất. Sau khi ly hôn, thị vớ ngay được một gã tình nhân trẻ măng, đẹp mã, ngoan ngoãn như một con cún kiểng. Nhìn bề ngoài, cuộc đời thị là một bức tranh hoàn mỹ đến mức kẻ khác phải thèm thuồng. Nhưng ở đời, những kẻ no nê vật chất lại thường mắc cái bệnh rửng mỡ về tinh thần. Thị sợ già, sợ chết, sợ cái mớ tài sản kia không mua được bình yên khi đêm xuống. Thị bắt đầu tìm đến cửa thiền, không phải để tu, mà để gột rửa chút nghiệp chướng và mua lấy cái danh giá của một bậc thiện tri thức. Và rồi, thị gặp y. Y tên là Nhuận Đạt. Y bước vào đời thị qua lời rỉ tai đầy ma lực của một sư cô mà thị hằng cung kính. Sư cô bảo, Thầy Nhuận Đạt là bậc chân tu hiếm có, đã chứng đắc đến mấy tầng thiền, nhắm mắt lại là nhìn thấu cả quá khứ vị lai, thấu cả tam thiên đại thiên thế giới. Lúc mới gặp, y vận chiếc áo tràng nâu sồng, khuôn mặt thanh tú, giọng nói trầm ấm nhả ra toàn những từ ngữ huyền bí, cao siêu. Y nhìn thị, cái nhìn không phải của kẻ xuất gia, mà là cái nhìn chói lọi xuyên thấu lớp mỡ trần tục, xoáy thẳng vào thói huyễn hoặc bản thân của thị. "Nữ thí chủ, kiếp trước nàng là một vị công chúa nước thiên trúc," y khẽ chắp tay, đôi mắt lim dim, "Ta và nàng, từ vạn kiếp trước đã có duyên nợ thâm sâu. Đời này ta mang y bát, nàng mang thân tục, gặp lại nhau nơi cõi sa bà này là để cùng tu tập, đem cái tình duyên ngang trái ấy hóa thành đại nguyện cứu độ chúng sinh, mang lại hạnh phúc cho muôn loài." Thị nghe mà rủn cả chân tay. Cái khao khát được làm một thứ gì đó cao ngạo, vĩ đại hơn một mụ nái sề lắm tiền đã làm mờ đặc lý trí của thị. Thị tin sái cổ. Từ cái ngày y phán thị là công chúa tiền kiếp, thị tự lột mình khỏi cõi trần, lơ lửng bước vào cái rạp hát tâm linh do y làm đạo diễn. Cái sự u mê của thị lây lan như một thứ dịch bệnh kinh tởm tàn phá cả gia đình. Mẹ thị, anh chị em, bạn bè, nhân viên công ty, và nực cười thay, cả gã tình nhân trẻ đẹp của thị cũng lũ lượt kéo nhau đi theo y để "tu học". Cái cảnh tượng diễn ra mỗi ngày mới thật lố lăng: y ngồi chễm chệ trên bồ đoàn thuyết pháp, đám người nhà thị quỳ rạp bên dưới, nuốt từng lời y như nuốt thánh chỉ. Gã tình nhân của thị ngoan ngoãn xách túi, lái xe, đứng canh cửa cho thị và y "đàm đạo" thâu đêm. Chẳng một ai thấy có gì sai trái. Sự giả dối được bọc trong tấm áo tâm linh rực rỡ đến mức làm mù lòa con mắt của cả một bầy người có học thức. Rồi y bắt đầu thao túng. Y bảo, muốn xây dựng cõi tịnh độ tại nhân gian, cần có một đạo tràng thanh tịnh. Thế là thị, mụ đàn bà sắc sảo trên thương trường, không chớp mắt bán tống bán tháo hai căn biệt thự trên Đà Lạt để mua hàng mẫu đất dâng cho y. Thị rút ruột công ty, chuyển cho y và sư cô cò mồi kia ngót nghét hai tỷ đồng tiền mặt. Chưa dừng lại, thị còn lập di chúc, ký giấy để lại toàn bộ tài sản cho y nếu thị có mệnh hệ gì. Thị nghĩ thế là buông bỏ, là giác ngộ. Cuộc "tu tập" của thị và y dần chuyển từ bồ đoàn ra... ghế hạng thương gia và các phòng tổng thống ở những khách sạn năm sao. Thị đưa y đi du lịch vòng quanh thế giới. Y khoác áo cà sa, nhưng chân xỏ giày hàng hiệu, tay xách túi Gucci thị mua cho. Trên mạng xã hội, thị công khai những đoạn clip, hình ảnh ôm ấp, hôn hít y giữa chốn đông người. Thị viết những dòng trạng thái lâm li bi đát về "nhân duyên tiền kiếp", về sự hy sinh thân xác phàm tục để hòa quyện tâm hồn. Đám đông trên mạng chửi rủa thị là con mẹ điên, là quân phỉ báng tôn giáo, nhưng thị bỏ ngoài tai. Càng bị chửi, thị càng thấy mình giống một vị thánh tử đạo, đang chịu hàm oan để chứng minh cho một tình yêu siêu việt. Gã tình nhân của thị vẫn lặng lẽ thả tim vào những bức ảnh thị hôn gã sư hổ mang, thản nhiên chấp nhận kiếp chung chạ vì tin rằng y là "Phật sống". Đỉnh điểm của tấn bi kịch lố lăng ấy là những chuyến đi vào rừng sâu thiền định. Giữa chốn thâm sơn cùng cốc, y thủ thỉ vào tai thị về pháp môn bí truyền của các Đạo Sư Tây Tạng. Y bảo, muốn chứng đạt các tầng thiền cao nhất, phải vượt qua sự chấp ngã của thể xác, phải dùng sự giao hoan để khai mở luân xa. Và thế là, mụ công chúa tiền kiếp ngoan ngoãn cởi bỏ xiêm y, dâng hiến thân xác trên chiếu thiền, rên rỉ những âm thanh nhục dục bẩn thỉu mà cứ ngỡ mình đang tụng niệm kinh văn. Mỗi lần "làm tính" xong, y lại vuốt ve mái tóc thị, khen thị căn cơ sâu dày, đã tiến thêm một bước trên con đường giải thoát. Thị cứ bơi trong cái hố phân được ướp hương trầm ấy, cho đến một ngày đùng một cái, tấm màn nhung rách toạc. Đó là một buổi chiều mưa rả rích. Thị vô tình cầm nhầm chiếc điện thoại thứ hai của y lúc y đang say giấc sau một đêm "khai mở luân xa" mệt nhoài. Mật khẩu là ngày sinh của thị, một sự lấy lòng quá đỗi rẻ mạt. Thị mở ra, và đập vào mắt thị không phải là cõi niết bàn, mà là một cái động quỷ tởm lợm. Những dòng tin nhắn, những hình ảnh trần trụi, những đoạn video y tự quay nhảy múa trước mắt thị. Y không chỉ có một "công chúa tiền kiếp". Y có cả một hậu cung. Sự thật xé nát tâm can thị như những lưỡi dao hoen gỉ. Y đã dùng đúng bài văn mẫu ấy, đúng cái giọng điệu từ bi ấy để dụ dỗ hàng tá nữ phật tử khác vào rừng "thiền định". Đau đớn và tởm lợm hơn cả, thị phát hiện ra hai sư cô từng hết lời ca ngợi y, từng môi giới y cho thị, cũng là những "bạn đạo" hầu hạ y trên giường. Tờ giấy khám bệnh hiện lên trong khung chat như một cái tát nảy lửa: cả hai ả sư cô ấy đều vừa phát hiện bị ung thư cổ tử cung. Căn bệnh của những kẻ loạn luân thân xác nơi cửa Phật. Thị đánh rơi chiếc điện thoại. Bầu trời quanh thị sụp đổ. Cái cảm giác kinh tởm trào lên tận cổ họng. Thị nôn thốc nôn tháo. Thị không phải là công chúa nước thiên trúc gì cả. Thị chỉ là một con đàn bà ngu xuẩn, một cái mỏ vàng béo bở để một gã lưu manh khoác áo thầy tu bòn rút, là một món đồ chơi xác thịt trong cái rạp xiếc tâm linh mà y dựng lên. Cái danh dự của một người đàn bà thành đạt, cái tình yêu cao thượng mà thị vỗ ngực tự hào, giờ đây chỉ là một đống giẻ rách nhơ nhớp dính đầy bệnh tật. "Xong rồi đấy chị," tiếng gã tin tặc vang lên kéo thị về thực tại. "Em đã chiếm quyền kiểm soát toàn bộ Fanpage, Facebook cá nhân và Zalo của hắn. Chị muốn đăng gì thì đăng." Thị nghiến răng, giật lấy bàn phím. Đêm nay, thị sẽ tự tay lột trần tất cả. Thị đính kèm hàng loạt ảnh chụp màn hình những đoạn chat bệnh hoạn của y với các nữ phật tử, những lệnh chuyển khoản hàng tỷ đồng thị từng gửi cho y, cả tờ giấy khám bệnh ung thư của hai ả sư cô kia. Thị viết bằng tất cả sự thù hận của một con thú bị dồn đến đường cùng. Thị không cần giữ thể diện nữa. Thể diện đã bị chó tha từ cái ngày thị quỳ gối hôn chân gã dâm tặc ấy rồi. Nút "Đăng" được nhấn. Mạng xã hội đêm ấy dậy sóng. Sáng hôm sau, cái am nhỏ nơi y tu tập đã vườn không nhà trống. Y đã đánh hơi thấy nguy hiểm và bỏ trốn tự lúc nào, mang theo toàn bộ số tiền vàng mà thị và những con nhang đệ tử khác cúng dường. Thị điên cuồng. Cả cái gia đình từng quỳ lạy y giờ bừng tỉnh trong nhục nhã, huy động mọi mối quan hệ, tiền bạc, thuê giang hồ, thuê thám tử sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm để truy tìm y. Gã tình nhân trẻ của thị giờ lại cun cút gọi điện cho giới truyền thông, vung tiền chạy các bài báo bóc phốt, mong mượn tay dư luận để dồn y vào chỗ chết. Nhưng dư luận đâu có thương xót thị. Họ tràn vào Facebook thị, hả hê cười cợt trên nỗi đau của một mụ trọc phú thừa tiền thiếu não. Những bức ảnh thị ôm hôn gã sư hổ mang ngày trước giờ bị đào lại, làm thành những bức ảnh chế mỉa mai, châm biếm khắp cõi mạng. Người ta bảo, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, loại đàn bà bỏ chồng lăng loàn trên mạng thì gặp gã lừa đảo là đúng nghiệp báo. Thị ngồi rũ rượi trong căn phòng xa hoa. Điện thoại reo liên hồi những cuộc gọi báo tin từ thám tử nhưng đều là ngõ cụt. Hai đứa con trai của thị đi học về bị bạn bè trêu chọc, đóng sầm cửa không thèm nhìn mặt mẹ. Khối tài sản vẫn còn đó, nhưng danh dự, nhân phẩm của thị đã bị y ném xuống bùn đen vĩnh viễn. Thị nhìn ra cửa sổ, trời Sài Gòn đang đổ mưa giông. Ở một xó xỉnh nào đó trên thế giới này, gã "Thầy Nhuận Đạt" chắc hẳn đang nhếch mép cười, tay mân mê những đồng tiền đầy mùi tanh tưởi của thị, và biết đâu, lại đang rỉ tai một người đàn bà thừa tiền khác về một mối nhân duyên nơi thiên trúc tiền kiếp. Vòng xoáy của lòng tham và sự u mê vẫn cứ thế xoay vần, thản nhiên, lạnh lùng, và tàn nhẫn đến tột cùng.

Tác giả: VIP

🤖

Bút Thần AI-Tránh Sai Niêm Luật

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

إرسال تعليق

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!