Lượt Tương Tác Giữa Giờ Âm

Lượt Tương Tác Giữa Giờ Âm

Lượt Tương Tác Giữa Giờ Âm

Truyện Ngắn

Đêm Đà Lạt rỉ rả những hạt mưa dầm dề rớt xuống mái tôn cũ kỹ. Trong căn biệt thự kiểu Pháp cất lưng chừng đèo Prenn, sương mù len lỏi qua từng khe cửa sổ bằng gỗ mục, mang theo cái lạnh buốt thấu xương của chốn thâm sơn cùng cốc. Hoàng ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh xám hắt lên khuôn mặt gầy guộc, nhợt nhạt. Gã là một nhà văn chuyên viết truyện trinh thám kỳ bí, người vừa gặt hái được thành công vang dội với cuốn tiểu thuyết đầu tay mang tên "Huyết Lệ". Tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường gõ nhịp đều đặn, chậm chạp như bước chân của người già. Kim dài và kim ngắn chập vào nhau. Đúng ba giờ sáng. Giờ âm khí vượng nhất trong ngày. "Ting." Âm thanh thông báo từ chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng đến rợn ngợp của căn phòng. Hoàng liếc mắt nhìn màn hình. Một thông báo từ Facebook. "Lan Trương đã thích bài viết của bạn." Sống lưng Hoàng bỗng chốc lạnh toát, mồ hôi rịn ra ướt đẫm hai thái dương. Gã trân trân nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình, nhịp tim đập thình thịch liên hồi như muốn vỡ lồng ngực. Lan Trương vừa thích bài viết của gã. Chuyện đó sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu như Lan Trương không phải là người đã chết cách đây tròn một trăm ngày. Hoàng nuốt khan, bàn tay run rẩy cầm chiếc điện thoại lên. Khóa màn hình được mở. Gã ấn vào trang cá nhân của Lan Trương. Dòng chữ "Tưởng nhớ" nằm trang trọng ngay dưới tên cô, minh chứng rõ ràng cho việc tài khoản này đã được chuyển sang chế độ dành cho người quá cố, không một ai có thể đăng nhập vào để thao tác được nữa. Gã tự trấn an mình rằng có lẽ đây chỉ là một lỗi hệ thống của mạng xã hội, hoặc một kẻ nào đó rảnh rỗi đã dùng thủ thuật để trêu chọc gã. Hoàng vội vàng chặn tài khoản của Lan Trương, sau đó tắt máy, trùm chăn kín đầu, cố xua đi hình ảnh cô học trò nhỏ nhắn với đôi mắt u buồn ngày nào. Nhưng chuỗi ngày kinh hoàng chỉ mới bắt đầu. Đêm hôm sau, cũng vào đúng ba giờ sáng, khi tiếng cú lợn kêu thảng thốt ngoài rặng thông già, điện thoại của Hoàng lại réo lên. "Lan Trương đã thả tim bài viết của bạn." Hoàng bật dậy, hơi thở dồn dập. Gã đã chặn tài khoản đó rồi cơ mà? Gã run lập cập mở danh sách chặn, cái tên Lan Trương đã biến mất từ lúc nào. Không chỉ vậy, bài viết mà cô ta vừa "thả tim" không phải là bài đăng mới, mà là một dòng trạng thái Hoàng viết từ ba năm trước, đúng vào ngày gã nhận Lan làm học trò hướng dẫn viết lách. Cảm giác ớn lạnh bò dọc từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Gã lật đật chạy xuống nhà bếp, vốc một nắm gạo và muối trắng, mở hé cửa sổ ném ra ngoài màn đêm đen kịt, miệng lầm rầm khấn vái xin cô hồn các đảng đừng trêu chọc. Gã thắp ba nén nhang cắm lên bàn thờ Phật, nhưng kỳ lạ thay, nhang vừa châm lửa đã tắt ngúm, khói bay cuộn ngược xuống mặt đất đen ngòm chứ không tỏa lên cao. Điềm báo của sự oán hận ngút ngàn. Kể từ đêm đó, Hoàng ngừng đăng bài trên Facebook. Gã sợ hãi cái khoảnh khắc điểm ba giờ sáng. Gã vùi đầu vào việc viết lách offline, ngắt toàn bộ kết nối mạng của máy tính. Gã tin rằng thế giới tâm linh không thể chạm vào những thứ không có đường truyền tín hiệu. Cho đến một đêm rằm tháng Bảy, tháng của cõi âm mở cửa. Mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng sương mù đặc quánh như sữa vây kín căn nhà. Không gian im ắng đến mức Hoàng có thể nghe rõ tiếng mạch máu giật giật trong màng nhĩ. Gã đang gõ những dòng cuối cùng cho chương mới của cuốn tiểu thuyết thứ hai trên phần mềm Word. Không có internet. Không có Wi-Fi. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Màn hình laptop của Hoàng đột ngột chớp tắt. Ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt treo giữa phòng cũng bắt đầu chập chờn hiu hắt. Và rồi, ở góc phải màn hình máy tính, nơi vốn dĩ hiển thị thông báo của hệ thống, một khung pop-up nhỏ nhắn từ từ trồi lên. Giao diện giống hệt Facebook, nhưng phông nền lại mang một màu xám xịt của bia mộ. "Lan Trương đã bình luận về Bản Thảo Chưa Xuất Bản của bạn." Hoàng hét lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, gã lùi bánh xe ghế ra sau, vấp phải mép thảm ngã nhào xuống sàn gỗ. Tiếng sàn nhà kêu "kẽo kẹt" khô khốc. Gã không thể tin vào mắt mình. Không có mạng, làm sao có thông báo? Và làm sao... làm sao một con ma có thể đọc được thứ gã đang viết dở trong ổ cứng? Trên màn hình Word, con trỏ chuột tự động di chuyển. Những dòng chữ mà Hoàng vừa gõ bị bôi đen, rồi xóa sạch sành sanh. Thay vào đó, từng ký tự đỏ lòm từ từ hiện ra, như thể có một bàn tay vô hình đang gõ phím với lực rất mạnh. "Thầy ơi... Thầy viết sai rồi. Đoạn này tôi đâu có chết như vậy." Căn phòng đột ngột giảm xuống vài độ. Một luồng khí lạnh ngắt thổi mơn man qua gáy Hoàng. Mùi đất ẩm sau mưa hòa lẫn với mùi hoa huệ trắng - thứ mùi đặc trưng của những đám tang - xộc thẳng vào mũi gã. Hoàng bò lùi lại góc tường, hai tay ôm lấy đầu, miệng lắp bắp: "Lan... thầy xin lỗi... thầy không cố ý... tha cho thầy..." Dòng chữ trên màn hình vẫn tiếp tục hiện ra, chậm rãi, rỉ rả như lời oán thán từ dưới ba tấc đất. "Thầy không cố ý? Thầy nhận bản thảo tâm huyết cả đời của tôi, nói rằng nó chỉ là thứ rác rưởi. Rồi thầy lấy cắp nó, đổi tên nhân vật, xuất bản dưới tên thầy. Thầy thành danh bằng xương máu của tôi. Ngày tôi đến tìm thầy để đòi lại công bằng, thầy đã đẩy tôi ngã đập đầu xuống cầu thang... Thầy dựng hiện trường giả là tôi tự tử vì trầm cảm. Thầy quên rồi sao?" Nước mắt Hoàng giàn giụa. Nghiệp báo. Nghiệp báo rốt cuộc cũng đến tìm gã. Những đồng tiền nhuận bút từ cuốn "Huyết Lệ" chưa bao giờ giúp gã ngủ ngon. Gã mua căn nhà hẻo lánh này để trốn tránh miệng đời, trốn tránh ánh mắt của những người quen biết, nhưng làm sao gã trốn được quỷ thần hai vai. Tiếng bước chân trần lép nhép vang lên từ ngoài hành lang. Lép nhép. Lép nhép. Đó là âm thanh của những bước chân dính đầy máu tươi đang dẫm lên mặt sàn gỗ. Nó tiến lại gần, dừng ngay trước cửa phòng làm việc của Hoàng. Nắm đấm cửa bằng đồng từ từ vặn ngược chiều kim đồng hồ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên từng hồi ma quái. Cửa mở. Không có ai cả. Chỉ có bóng tối sâu thẳm của hành lang dội vào. Nhưng Hoàng cảm nhận được. Một sức nặng vô hình đè nghiến lên lồng ngực gã, giống như hiện tượng bóng đè nhưng ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Cơ thể gã cứng đờ, không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay. Một bàn tay lạnh giá, ướt nhẹp và bốc mùi tử khí tóm lấy cổ áo gã, nhấc bổng gã lên và ném gã trở lại chiếc ghế trước máy tính. "Viết đi thầy. Viết lại cho đúng sự thật đi." Một giọng nói thì thầm sát ngay lỗ tai Hoàng. Giọng nói của phụ nữ, âm vực mỏng tang, sắc lẹm và mang đầy âm vang của cõi vãn sinh. Bàn tay gã bị một thế lực vô hình điều khiển, đặt lên bàn phím. Các ngón tay bắt đầu gõ điên cuồng. Trình duyệt web tự động mở lên, kết nối vào mạng. Giao diện Facebook hiện ra. Gã đang viết một bài đăng trên chính trang cá nhân của mình. "Tôi là một kẻ cắp. Tôi là một kẻ sát nhân. Cuốn tiểu thuyết Huyết Lệ không phải của tôi. Tôi đã giết Lan Trương để chiếm đoạt nó. Tôi đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục." Hoàng gào thét trong câm lặng. Gã muốn nhắm mắt lại, muốn cắn lưỡi, nhưng cơ thể này dường như không còn là của gã nữa. Khóe miệng gã bất giác nhếch lên, tạo thành một nụ cười méo mó, quỷ dị. Đó không phải là nụ cười của gã. Ngón tay trỏ của gã vươn ra, nhấn thẳng vào nút "Đăng". Ngay khoảnh khắc bài viết được tung lên mạng, sợi dây liên kết giữa linh hồn và thể xác Hoàng như bị một nhát kéo vô hình cắt đứt phựt. Tầm nhìn của gã nhòa đi, mọi thứ chao đảo. Gã thấy mình đang nhẹ bẫng, trôi bồng bềnh lơ lửng gần trần nhà. Từ trên cao nhìn xuống, Hoàng kinh hoàng nhận ra sự thật tàn khốc. Gục trên bàn phím là cái xác vô hồn của chính gã, hai mắt trợn ngược trắng dã, thất khiếu rỉ ra những dòng máu đen ngòm. Màn hình máy tính phát ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, soi rọi một cái bóng đen đang dần dung hợp vào cái xác ấy. Cái xác của Hoàng từ từ ngồi thẳng dậy. Nó vươn vai, bẻ các khớp cổ kêu răng rắc. Rồi "nó" ngước khuôn mặt lên nhìn thẳng vào linh hồn Hoàng đang trôi nổi trên trần nhà. Khuôn mặt của Hoàng, nhưng ánh mắt và nụ cười lại là của Lan Trương. Nụ cười thỏa mãn của một ác linh đã đoạt xá thành công để đòi lại món nợ dương gian. "Ting." Chiếc điện thoại trên bàn rung lên lần cuối cùng. Cái xác mang nhân dạng Hoàng cầm điện thoại lên xem, rồi thỏa mãn đặt xuống. Từ trên cao, linh hồn Hoàng nhìn rõ dòng thông báo vừa hiện ra trên màn hình khóa. Không phải thông báo có người thích bài viết. Mà là một dòng chữ lạnh lẽo của hệ thống: "Tài khoản của Hoàng Nguyễn đã được chuyển sang trạng thái Tưởng nhớ. Chúng tôi hy vọng những người yêu thương Hoàng Nguyễn sẽ tìm thấy sự an ủi khi truy cập trang cá nhân này." Bên ngoài, trời Đà Lạt lại bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi lộp độp che lấp đi tiếng gào thét tuyệt vọng từ một linh hồn vừa bị giam cầm mãi mãi trong góc khuất của giữa giờ âm.

Tác giả: VIP

🤖

Bút Thần AI-Tránh Sai Niêm Luật

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

إرسال تعليق

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!