Đĩa bánh cuốn thiu, chiếc mặt nạ rách và một cái xác không tên giữa thành phố London.

Đĩa bánh cuốn thiu, chiếc mặt nạ rách và một cái xác không tên giữa thành phố London.

Truyện Ngắn

Mùi thịt băm xào mộc nhĩ khét lẹt xộc lên tận óc, lấn át cả cái mùi nấm mốc lưu cữu dưới căn hầm gạch cũ kỹ. Ba Gù quệt những giọt mồ hôi nhớp nháp trên trán bằng mu bàn tay đầy những vết sẹo bỏng li ti. Gã múc một vá bột gạo trắng đục, tráng đều lên lớp vải căng ngang nồi nước sôi đang sùng sục nhả khói. Nắp vung vừa đậy lại, hơi nóng hắt thẳng vào mặt gã, rát rạt. Ở cái xứ sở sương mù chó má này, người ta đéo biết mặt trời trông như thế nào. Ba Gù cũng vậy. Từ ngày chui ra khỏi cái thùng công-ten-nơ ngập ngụa mùi nước đái và tiếng rên rỉ của hai mươi mấy con người khát khí trời, gã bị ném thẳng xuống căn hầm ở khu Deptford. Nhiệm vụ của gã đơn giản: nấu ăn cho đám "người rơm" làm nghề trồng cỏ trên tầng, và tuyệt đối không được ló mặt ra ngoài. Ba mươi ngàn bảng Anh tiền nợ đường dây vượt biên đè lên cái lưng vốn đã gù của gã, nặng hơn cả tảng đá. Gã trả nợ bằng những đĩa bánh cuốn. Đám giang hồ mạng, đám buôn người, đám giang hồ vặt dạt vòm sang đây thèm khát cái hương vị quê nhà đến phát điên. Chúng bắt gã xay bột, tráng bánh mỗi đêm. Bánh cuốn của Ba Gù ngon, bột mềm, nhân đậm, nước mắm pha chua ngọt vừa vặn. Nhưng gã làm đéo gì có tâm trí mà thưởng thức. Với gã, mỗi đĩa bánh cuốn bưng lên là gã được gạch một vạch phấn trên bức tường gạch ẩm ướt. Còn ba ngàn hai trăm mười lăm vạch nữa. Khoảng mười năm. Hoặc đến khi gã chết rục ở đây. Tiếng giày đinh nện huỳnh huỵch trên cầu thang gỗ kéo gã về thực tại. Thằng Hải "sẹo" bước xuống, mặt hầm hầm sát khí. Nó mặc cái áo khoác phao to sụ, tay lăm lăm cây mã tấu dài ngoẵng được quấn giẻ kín chuôi. Đi theo sau nó là hai thằng nhãi xăm trổ kín cổ, nặc mùi cỏ Mỹ. Hải "sẹo" đá thốc cái ghế đẩu, hất hàm nhìn Ba Gù đang lom khom gỡ mép bánh. "Khỏi làm nữa, tắt bếp đi con chó. Tối nay mày đi với tụi tao." Ba Gù khựng tay, miếng bánh cuốn rách toạc, rơi tóm xuống nồi nước sôi. Gã ngước lên, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ hoảng loạn. "Đi... đi đâu anh Hải? Em còn mẻ bột..." "Đi cướp hàng," Hải gằn giọng, lạnh tanh. "Thằng Vĩ lái xe bị cớm tóm hồi chiều rồi. Tối nay mày cầm vô lăng. Cứ đạp ga mồi sẵn ở cửa xưởng, tụi tao hốt xong mấy bao cỏ của bang thằng Hùng 'chột' là dọt." Ba Gù run lẩy bẩy. Gã chỉ là một thằng tráng bánh cuốn, cờ bạc nợ nần ở quê mới phải bán xới sang đây. Gã cầm con dao thái hành còn run, nói gì đến chuyện đi cướp lãnh địa của giang hồ. "Anh tha cho em... Em đéo biết lái xe bên này, lỡ cớm nó vịn..." Hải "sẹo" không nói không rằng, rút từ trong túi áo khoác ra một thứ ném cái bẹt xuống mặt bàn inox đầy bột vung vãi. Một chiếc mặt nạ. Đó là cái mặt nạ nhựa rẻ tiền hình thằng hề Joker, cái loại hay bán ngoài chợ trời dịp Halloween, mồm cười ngoác tới mang tai đỏ loét, mắt khoét hai lỗ đen ngòm. "Đeo cái mặt nạ này vào. Ngồi im trên xe. Nếu mày đéo đi, tao chặt hai bàn tay mày bỏ vô nồi nước lèo, rồi ném mày xuống sông Thames. Chọn đi." Ba Gù nhìn cái mặt nạ, rồi nhìn lại lưỡi mã tấu sáng loáng. Gã không có lựa chọn. Bọn này giết một thằng "người rơm" vô thừa nhận nhẹ như giết một con gián. Gã lặng lẽ cởi cái tạp dề lấm lem xì dầu, với tay lấy cái áo khoác sờn rách vắt trên ghế. Bụng gã sôi lên bần bật vì đói. Từ sáng đến giờ gã chưa bỏ bụng thứ gì. Tiện tay, gã vơ vội mấy miếng bánh cuốn nguội ngắt còn thừa trên thớt, nhét vào một cái bọc ni lông rồi nhét sâu vào túi áo khoác. Chiếc xe tải Ford Transit xập xệ xé toạc màn đêm đặc quánh. Mưa phùn lất phất rơi, dính chặt vào kính chắn gió như những bãi đờm. Ba Gù ôm vô lăng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lòng bàn tay. Gã nhìn qua khung cửa sổ. Thành phố London hiện lên không giống như những gì người ta hay thủ dâm tinh thần trên tivi. Không có tháp đồng hồ Big Ben lấp lánh, không có những quý ông mặc vest đội mũ phớt. London ở khung cửa sổ của Ba Gù là những khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô, là những bãi rác khổng lồ, là những bức tường xịt sơn nham nhở và những đám dân da đen trùm mũ kín đầu đứng lố nhố ở các góc phố tối tăm. Thành phố London tàn nhẫn và lạnh lẽo, nó nuốt chửng những kẻ như gã và ỉa ra những đống cặn bã không ai buồn dọn. "Tới ngã tư rẽ trái, tắt đèn pha đi," Hải "sẹo" ngồi ghế phụ ra lệnh, tay kéo rột thanh trượt súng hoa cải. Xe đỗ xịch trước một khu nhà xưởng lợp tôn rỉ sét. Mùi cỏ dại ủ đèn cao áp bốc ra nồng nặc. Hải chỉ tay vào mặt Ba Gù: "Đeo cái mặt nạ vô. Nổ máy sẵn. Tụi tao vào mười lăm phút. Thấy tao chạy ra là đạp ga. Rõ chưa?" Ba Gù gật đầu cái rụp. Gã cầm chiếc mặt nạ nhựa lên, trùm vào đầu. Mùi nhựa tái chế hôi rình xộc vào mũi, quyện với mùi mồ hôi của thằng chết tiệt nào đó từng đeo nó trước đây làm gã buồn nôn. Cái mặt nạ chật ních, ép chặt vào sống mũi gã, làm gã thở dốc từng nhịp khò khè. Qua hai lỗ mắt khoét dở dang, thế giới của gã thu hẹp lại thành một đường hầm tăm tối. Hải "sẹo" và hai thằng đệ đạp tung cánh cửa sắt xông vào. Vài giây yên ắng trôi qua. Rồi âm thanh của địa ngục nổ ra. Tiếng chửi thề bằng tiếng Việt thứ thiệt vang lên chát chúa giữa lòng nước Anh. Tiếng rựa chém găm vào xương. Tiếng súng nổ đinh tai nhức óc. Tiếng gào thét thảm thiết. Ba Gù ngồi trên xe, hai chân run cầm cập đập liên hồi vào gầm ghế. Gã muốn đạp ga bỏ chạy, nhưng chân gã cứng đờ. Trong xưởng, ánh đèn pha lóe lên. Một bóng người loạng choạng lao ra cửa. Là thằng đệ của Hải. Nó chưa kịp chạy tới xe thì một bóng đen khác lao theo, vung cây rựa chẻ củi phạt ngang lưng. Thằng nhóc gục xuống vũng bùn, máu trào ra đen ngòm dưới ánh đèn đường leo lét. Hải "sẹo" lùi ra sau, tay bắn bừa vào trong bóng tối, tay kia kéo một bao tải đen nặng trịch. "Chạy! Chạy!" Hải gào lên. Nhưng không kịp. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Kính xe tải vỡ vụn, găm thẳng vào vai Ba Gù. Gã hét lên đau đớn. Hải "sẹo" trúng đạn vào ngực, ngã ngửa ra sau, cái bao tải đè lên người nó. Ba Gù hoảng loạn tột độ. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Gã không cần biết cái xe, không cần biết món nợ, không cần biết Hải "sẹo" sống chết ra sao. Gã tung cửa xe, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng vào màn đêm. Gã chạy như một con chó điên bị vây đánh. Cây cối, bờ tường, những vũng nước đọng thi nhau cào xé cơ thể gã. Gã không dám tháo chiếc mặt nạ ra, sợ camera an ninh soi được mặt, sợ bọn giang hồ nhìn thấy. Gã cứ thế mang cái mặt cười hềnh hệch rớm máu đó mà chạy thục mạng qua những con hẻm tối tăm của khu ngoại ô xa lạ. Không biết gã đã chạy bao lâu. Khi đôi chân gù gập lại không thể nhấc lên được nữa, gã đổ gục xuống gầm một cây cầu cạn vượt đường cao tốc. Tiếng xe tải chạy ầm ầm trên đầu rung bần bật. Ba Gù nằm cuộn tròn, thở hắt ra những luồng hơi trắng xóa. Máu từ vết thương ở vai hòa với nước mưa ướt sũng lớp áo. Lạnh. Cái lạnh của nước Anh cắt da cắt thịt, luồn vào tận tủy sống. Gã run rẩy đưa tay lên đầu, giật phăng chiếc mặt nạ ra. Chiếc mặt nạ đã rách toạc một đường dài từ mắt xuống cằm, dính đầy bùn đất và máu. Gã vứt nó sang một bên. Bụng gã quặn lên từng cơn hàm tiếu. Cái đói và cái lạnh đang thi nhau bóp nát chút sinh khí cuối cùng của gã. Bàn tay run lẩy bẩy thò vào túi áo khoác, lôi ra cái bọc ni lông. Những miếng bánh cuốn. Vì bị ép nhét vội vã, lại bị quăng quật suốt đêm, đĩa bánh cuốn bây giờ chỉ còn là một đống bột nát bét, dính bết vào nhau, hòa lẫn với thứ nước mắm đã bắt đầu bốc mùi thiu chua loét. Ba Gù bốc một vốc bột nhão nhoét đó, nhét vào miệng. Gã nhai. Chẳng có vị gì ngoài vị mặn đắng của máu từ khóe môi chảy xuống và mùi chua tanh của sự tuyệt vọng. Gã nuốt cái thứ cặn bã đó vào dạ dày, ngửa mặt lên nhìn trần cầu cạn bê tông xám xịt. Người ta bảo sang đây để đổi đời. Đổi cái mả mẹ gì chứ. Ở dưới đáy của cái xã hội này, con người ta nhai nhau, vứt bỏ nhau cũng nhẹ nhàng như vứt một đống rác. Gã nhớ cái bếp lò hầm hập lửa ở quê, nhớ tiếng chửi ngoa ngoắt nhưng ấm áp của bà vợ già. Mắt gã ráo hoảnh. Đéo có nước mắt để mà khóc. Chỉ có cái mệt mỏi rã rời kéo sụp mí mắt gã xuống. Hơi thở của Ba Gù thưa dần. Cơ thể gã cứng lại, hòa vào cái lạnh vô hồn của những phiến đá ẩm ướt. Sáng mai, người ta sẽ tìm thấy gã. Cảnh sát sẽ ghi vào hồ sơ một gã châu Á vô gia cư chết vì lạnh và mất máu. Sẽ chẳng có ai khóc thương, chẳng có ai biết gã là ai, từng mang hy vọng gì. Bên cạnh cái xác cứng đơ lạnh lẽo, nụ cười rách nát của thằng hề trên miếng nhựa tã lót vẫn ngoác miệng cười cợt với bóng tối. Đĩa bánh cuốn thiu, chiếc mặt nạ rách và một cái xác không tên giữa thành phố London.

Tác giả: Đá Văn Bèo

🤖

Bút Thần AI

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!