Kẻ tầm gửi dưới đáy nước đen.
Truyện Ngắn
Đêm tháng Bảy âm lịch, sương mù từ bãi bần nhô lên đặc quánh, nuốt chửng lấy căn biệt phủ xây biệt lập giữa cù lao. Tiếng ếch nhái ngoài đồng bỗng dưng im bặt. Chỉ còn tiếng gió rít qua những khe ngói âm dương nghe kẽo kẹt, tựa như tiếng người thở dài nén hận trong lồng ngực.
Lão Vượng trằn trọc không sao nhắm mắt được. Cái lạnh của hơi nước từ hồ sen phía trước nhà cứ luồnn lách qua khe cửa, ngấm vào tận xương tủy, dẫu cho lão đã đắp chăn bông dày sụ. Lão ho khan mấy tiếng, lồng ngực ran rát. Dạo này lão yếu đi nhiều, da dẻ xám xịt, hai hốc mắt trũng sâu nhăn nheo như mảnh giẻ rách.
Ngay trên đỉnh màn bọc bằng gấm đỏ, treo lủng lẳng một nhánh cây khô quắt queo. Đó là nhánh cây tầm gửi, hay đám thầy bà Tây học còn gọi là Mistletoe, được lão thuê người lặn lội mang về từ một tu viện cổ tận trời Âu. Lão Vượng cả đời vơ vét, đạp lên không biết bao nhiêu sinh mạng dân đen để xây nên cơ ngơi này, nay về già lại sợ chết. Gã thầy pháp mù ở núi Cấm bảo, nhánh tầm gửi này mang âm khí ngàn năm, treo trên giường ngủ sẽ giúp lão hút lấy sinh khí của đất trời, lấy âm bổ dương, cải lão hoàn đồng, đêm đêm sung mãn như thuở đôi mươi.
Lão tin lắm. Nhất là từ ngày lão rước thị Mận về làm vợ lẽ.
Thị Mận trẻ măng, da dẻ trắng bệch như trát phấn, đôi mắt lúc nào cũng ướt rượt, đen thăm thẳm không thấy đáy. Thị ít nói, chỉ lầm lũi đi lại trong nhà như một cái bóng. Nhưng đêm đến, trên chiếc giường gỗ sưa này, thị lại làm lão Vượng đê mê đến mờ cả mắt.
Chỉ có điều, lão Vượng là kẻ đa nghi tột cùng. Lão thèm khát nhục dục, nhưng lại sợ hãi việc để lại mầm mống. Cơ ngơi bạc tỷ này, lão không muốn chia cho bất kỳ đứa con rơi con rớt nào, huống hồ thị Mận chỉ là phường con gái nghèo hèn được lão mua về trừ nợ. Thế nên, lần nào ân ái xong, lão cũng cẩn thận vô cùng. Trên chiếc tủ gụ cạnh giường, lão luôn trữ sẵn những hộp bao cao su Durex. Cái thứ vỏ bọc mỏng tang, lạnh ngắt ấy với lão là một tấm bùa hộ mệnh, ngăn chặn mọi rủi ro về người thừa kế. Lão dùng xong, cẩn thận thắt nút lại, rồi thản nhiên vứt toẹt qua khung cửa sổ đang mở hé, ném thẳng xuống hồ sen đen ngòm bên dưới.
Lão đâu biết, dưới đáy hồ vắng lặng ấy, có một thứ đang chờ đợi.
"Óc ách... ùng ục..."
Tiếng quẫy nước nặng nề dội lên từ ngoài sân phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch. Lão Vượng giật mình, rịn mồ hôi lạnh. Lão biết âm thanh đó. Là con cá hải tượng Long.
Một con quái vật thực sự dài gần ba mét, vẩy to như miệng chén, cứng như áo giáp, mang màu đỏ au như máu tẩm. Lão mua nó từ một lái buôn sinh vật lạ, thả vào hồ sen để trấn yểm phong thủy. Người ta đồn loài cá hải tượng Long này linh thiêng lắm, nuôi trong nhà sẽ nuốt chửng mọi tà ma ngoại đạo, giữ cho gia chủ đời đời hưng vượng. Nhưng con cá của lão Vượng lại có một sở thích quái gở: nó không ăn thức ăn viên, cũng chẳng màng đến cá con. Nó chỉ ăn thịt sống, thứ thịt còn vương máu tươi.
Gần đây, con cá lớn nhanh như thổi, nhưng hồ sen thì ngày một cạn nước, bốc lên một mùi tanh tưởi lợm giọng.
Lão Vượng quờ tay sang bên cạnh. Chỗ nằm của thị Mận trống trơn, ga giường lạnh toát chứng tỏ thị đã rời đi từ lâu. Lão nhíu mày, vuốt ngực cho đỡ cơn tức thở, rồi lò dò bước xuống giường.
Men theo hành lang lập lòe ánh đèn dầu tù mù, lão Vượng rón rén đi về phía cửa sổ nhìn ra hồ sen. Gió lùa vào làm ngọn đèn leo lét chực tắt. Xuyên qua màn sương đục ngầu, lão căng mắt nhìn xuống bến nước bằng đá xanh.
Dưới ánh trăng mờ mờ, thị Mận đang xõa tóc ngồi xổm bên mép nước. Thị mặc bộ đồ bà ba trắng toát, miệng lầm rầm những âm thanh ma quái, trầm đục như tiếng tụng kinh của cõi âm.
Mặt nước hồ sôi lên sùng sục. Từ dưới đáy nước đen đặc, một cái bóng khổng lồ từ từ trồi lên. Con cá hải tượng Long há chiếc miệng rộng hoác, lởm chởm những hàng răng nhọn hoắt. Hai mắt nó đỏ rực, trừng trừng nhìn thị Mận. Nhưng nó không hề tấn công thị. Nó ngoan ngoãn há miệng chờ đợi như một đứa trẻ chực bú mớm.
Lão Vượng nín thở, hai mắt trợn ngược. Lão thấy trên tay thị Mận không phải là những tảng thịt bò hay gà sống thường ngày. Trên tay thị là một chiếc túi vải vụn, bên trong chứa đầy những chiếc bao cao su Durex đã qua sử dụng, những thứ mà chính tay lão đã ném xuống hồ sau mỗi đêm hoan lạc.
Thị Mận cẩn thận cầm từng chiếc lên, vuốt ve chúng với một nụ cười man dại.
"Ăn đi con..." Giọng thị Mận rền rĩ, vang vọng trong đêm vắng. "Ăn lấy tinh huyết của kẻ bạc bẽo này. Hút lấy sinh khí của nó, để ngày con lột xác, mẹ con ta sẽ lấy lại tất cả."
Nói rồi, thị ném những chiếc vỏ bọc chứa mầm sống của lão Vượng vào chiếc miệng khổng lồ của con cá quái vật. Con cá hải tượng Long đớp lấy đớp để, nuốt ực xuống dạ dày. Cứ mỗi lần nó nuốt vào, lớp vẩy đỏ trên lưng nó lại sáng rực lên một thứ ánh sáng lân tinh ma quái, còn lão Vượng đứng trên bờ lại thấy lồng ngực mình nhói lên một cơn đau xé thịt.
Lão ôm ngực, lùi lại, va sầm vào vách gỗ. Mọi thứ bỗng chốc sáng tỏ trong đầu gã trọc phú già.
Không có thuật cải lão hoàn đồng nào cả. Không có sự sung mãn nào đến từ đất trời. Cái nhánh cây tầm gửi (Mistletoe) treo trên đỉnh màn kia thực chất là một vật dẫn tà thuật, một loại ngải ếm. Tầm gửi vốn dĩ là loài sống bám, hút cạn nhựa sống của cây chủ để sinh tồn. Nhánh cây ấy được ếm bùa, đêm đêm thả những cái rễ vô hình cắm vào linh hồn lão, kích thích nhục dục của lão đến mức vắt kiệt sinh lực.
Còn thứ tinh huyết mà lão đinh ninh đã bị phong bế, bị vứt bỏ bằng thứ đồ vật vô tri kia, lại trở thành vật tế thần hoàn hảo. Thị Mận đã gom nhặt tất cả, dùng máu và tà thuật để nuôi dưỡng con cá hải tượng Long dưới hồ. Con cá ấy không phải để trấn trạch phong thủy, nó là một hình nhân thế mạng, một "đứa con" ma quỷ mang dòng máu của lão, đang lớn lên từng ngày bằng cách hút cạn dương thọ của chính cha nó.
Lão Vượng há miệng định hét lên gọi gia đinh, nhưng cổ họng lão cứng ngắc, chỉ phát ra được những tiếng khò khè như cưa gỗ. Nhánh tầm gửi trong phòng ngủ đột nhiên vươn dài những cái bóng đen ngòm trên vách tường, trườn dọc theo hành lang, siết chặt lấy cổ chân lão.
Thị Mận ở dưới hồ đã ngừng đọc chú. Thị từ từ quay đầu lại, ngước đôi mắt trắng dã nhìn lên khung cửa sổ nơi lão Vượng đang đứng gục. Thị nhoẻn miệng cười, nụ cười kéo dài đến tận mang tai.
"Ông chủ, ông tưởng dùng mảnh áo mưa mỏng manh ấy là có thể chặn được nghiệp chướng sao? Máu mủ của ông, mạng sống của ông, từ lâu đã thuộc về..."
Thị chỉ tay xuống mặt nước. Con cá hải tượng Long quẫy mạnh một cái, một cột nước đen ngòm bắn vọt lên, kèm theo một mùi hôi thối của tử thi tích tụ trăm năm.
Lão Vượng ngã vật xuống sàn gỗ, toàn thân co giật. Mắt lão mờ dần, trong cơn hấp hối, lão không nhìn thấy gia tài bạc tỷ, không nhìn thấy quyền uy một cõi. Lão chỉ thấy da thịt mình khô quắt lại như một cái vỏ cây mục nát, bị rút cạn giọt nhựa sống cuối cùng.
Lão đã nuôi dưỡng một sự phản trắc ngay trong chính ngôi nhà của mình, ngay trên giường ngủ của mình. Kẻ đi hút máu người khác cả đời, cuối cùng lại chết tức tưởi bởi chính lòng tham và sự nhục dục của bản thân, trở thành bữa ăn cho thứ ác quỷ mà lão tự tay nuôi lớn.
Bên ngoài, sương mù buông xuống dày đặc, che khuất hoàn toàn mặt hồ. Chỉ còn lại tiếng nước óc ách vang lên nhịp nhàng, kiên nhẫn và tàn độc.
Kẻ tầm gửi dưới đáy nước đen.
Tác giả: Đá Văn Bèo