Thơ Đường Luật - Thể Bát Cú
Quan ông mới khám vẻ như tiên,
Bệnh nặng khai ra thật não phiền.
"Điều tiết vận hành qua xả dưới",
"Tràn tuôn xối xả lẽ đương nhiên".
Ông lang ngẫm ngợi thấy kỳ dị,
Cụ lớn phân bua rõ nhãn tiền.
Hóa chứng tiểu đêm sao lắt léo?
Văn chương chữ nghĩa thật vô biên.
Bệnh nặng khai ra thật não phiền.
"Điều tiết vận hành qua xả dưới",
"Tràn tuôn xối xả lẽ đương nhiên".
Ông lang ngẫm ngợi thấy kỳ dị,
Cụ lớn phân bua rõ nhãn tiền.
Hóa chứng tiểu đêm sao lắt léo?
Văn chương chữ nghĩa thật vô biên.
Bút danh: Đá Văn Bèo
Liên hệ: admin@thoduongluat.com
Chuyện là, Quan ông nhà ta, sau bao ngày 'nghiên cứu' hiện tượng tự nhiên, cuối cùng cũng phải 'rén' mà mò đến phòng mạch của cụ lang. Cụ lang, với vẻ mặt 'deep' như sắp giải mã vũ trụ, bắt đầu 'phán' bệnh.
Cứ tưởng là bệnh gì ghê gớm lắm, ai dè cụ phán: "À, đây là hiện tượng 'điều tiết vận hành qua xả dưới', tức là cái 'ống nước' của cụ nó đang 'tràn tuôn xối xả lẽ đương nhiên' ấy mà!" Nghe xong mà muốn 'cạn lời'. Trời đất ơi, nói thẳng ra là 'tiểu đêm' đi cho nó nhanh, cứ làm như đang thuyết trình về vật lý lượng tử không bằng!
Ông lang thì ngẫm ngợi 'sâu sắc' như thể vừa phát hiện ra định luật mới. Cụ lớn thì 'phân bua' rõ ràng như thể đang kể một 'story' cực kỳ phức tạp. Cuối cùng, tất cả chỉ để nói về... chứng tiểu đêm. Đúng là 'văn chương chữ nghĩa thật vô biên' mà, đến cái bàng quang cũng được nâng tầm thành tác phẩm nghệ thuật!
Thôi thì, chúc Quan ông sớm 'chill' lại cái bàng quang, đừng để nó 'flex' quá đà mỗi đêm nữa. Và mong các cụ lang bớt 'deep' đi một tí, bệnh nhân còn phải đi ngủ chứ!
