Sắp Đón Rét Về

Bài thơ "Sắp Đón Rét Về" của tác giả Đá Văn Bèo là một tác phẩm viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật, khắc họa những cảm xúc chân thực
Sắp Đón Rét Về
Thơ Đường Luật - Thể Bát Cú
Nghe tin rét đậm sắp tràn sang,
Giá buốt phen này khổ cả làng.
Áo kép quần bông lôi hết thảy,
Khăn len mũ dạ quấn dây ngang.
Vòi sen thấy lạnh nên lười tắm,
Gió bấc luồn khe ngại chẳng màng.
Dự báo âm u trời xám xịt,
Trùm chăn ngủ nướng sướng hơn vàng.

Khi bầu trời bắt đầu chuyển sang tông màu "âm u xám xịt" và những bản tin dự báo thời tiết trở thành tâm điểm của mọi cuộc hội thoại, người dân miền Bắc hiểu rằng: Một cuộc "tổng tiến công" của thiên nhiên sắp bắt đầu. Cái rét ở xứ này chưa bao giờ là một khái niệm lãng mạn kiểu phim ảnh; nó là một thực tế trần trụi, tê tái và đầy thử thách.

Giữa lúc thiên hạ đang cuống cuồng tìm mua miếng dán giữ nhiệt hay nâng cấp bình nóng lạnh, bài thơ "Sắp Đón Rét Về" của tác giả Đá Văn Bèo hiện lên không chỉ như một tác phẩm văn chương, mà còn là một "cuốn cẩm nang sinh tồn" đầy hóm hỉnh. Với góc nhìn sắc sảo của một người thấu hiểu nhân tình thế thái, tác giả đã dùng thể thơ Đường luật trang trọng để kể về những chuyện... lười tắm và ngủ nướng, biến cái rét thành một kẻ thù chung mà chúng ta chỉ có thể chiến thắng bằng sự bao dung (và một chiếc chăn thật dày).

2. Khi cái lạnh không còn là chuyện riêng của cá nhân

Trong tâm thế của người Việt, sự "cộng đồng" luôn hiện hữu ngay cả trong những lúc ngặt nghèo nhất. Đá Văn Bèo đã nắm bắt cực kỳ chính xác cái tinh thần "nhất biến ứng vạn biến" của làng xã khi đối mặt với tin dữ từ đài khí tượng.

"Nghe tin rét đậm sắp tràn sang, Giá buốt phen này khổ cả làng."

Cụm từ "khổ cả làng" nghe vừa bi hài, vừa đậm chất kết đoàn. Cái rét đậm không chỉ là hiện tượng thời tiết; nó là một sự kiện xã hội. Từ những căn nhà ống san sát ở phố cổ đến những khu chung cư hiện đại, cái lạnh phá vỡ mọi rào cản giai cấp. Khi gió bấc tràn về, tất cả chúng ta đều đứng chung một chiến tuyến, cùng chia sẻ một nỗi lo âu về cái buốt thấu xương. Đây chính là sự "cộng hưởng nỗi đau" mang tính bản sắc, nơi cái rét trở thành một sợi dây liên kết vô hình giữa người với người.

3. Cuộc đổ bộ của "Thời trang chống rét" tối thượng

Nếu ngày thường chúng ta mải mê với "diện" culture (văn hóa mặc đẹp) hay những xu hướng thời trang thanh lịch, thì khi cái rét về, mọi sự phù phiếm đều bị quét sạch. Bài thơ mô tả một cuộc "tổng động viên" tủ đồ đầy quyết liệt, nơi tiêu chí duy nhất là: Sống sót.

Hình ảnh "quấn dây ngang" là một sự quan sát đắt giá về việc từ bỏ sự thanh tao để đổi lấy sự ấm áp. Chúng ta không còn là những quý cô, quý ông lịch lãm, mà trở thành những "ninja" tầng tầng lớp lớp giữa phố phường.

  • Áo kép: Chiến thuật "layering" (mặc nhiều lớp) đỉnh cao, không cần dáng vẻ, chỉ cần giữ nhiệt.
  • Quần bông: Lời tạm biệt cay đắng cho những chiếc quần jeans ôm sát hay váy ngắn thời thượng.
  • Khăn len: Một lá chắn kiên cố cho vùng cổ trước những luồng khí lạnh căm căm.
  • Mũ dạ: Không phải kiểu mũ của các tài tử điện ảnh, mà là một chiếc "giáp sắt" bảo vệ bộ não khỏi cơn tê buốt.

Đây chính là khoảnh khắc con người thật thà với bản thân nhất. Khi cái rét đạt đỉnh, "quấn dây ngang" chính là tuyên ngôn của sự thực dụng tối thượng.

4. Cuộc chiến tâm lý bên phòng tắm và những khe cửa

Cái lạnh không chỉ tấn công chúng ta ở ngoài đường, nó còn "đột kích" vào tận những góc riêng tư nhất. Đá Văn Bèo đã lột tả một cách đầy nhân văn sự lười biếng "hợp lý" của con người trước nghịch cảnh.

Sự kháng cự thầm lặng trước vòi sen và tiếng gió

"Vòi sen thấy lạnh nên lười tắm, Gió bấc luồn khe ngại chẳng màng."

Hãy nói về cái "khe cửa". Đó không đơn thuần là một lỗ hổng kiến trúc, mà là một kẻ xâm nhập đầy ác ý. Tiếng gió bấc rít qua khe cửa như một lời đe dọa, khiến ý chí mạnh mẽ nhất cũng phải lung lay. Cuộc đấu tranh tư tưởng trước vòi sen thực chất là một trận chiến giữa nghĩa vụ vệ sinh cá nhân và bản năng sinh tồn cơ bản. Trong thế giới của Đá Văn Bèo, việc "ngại chẳng màng" không phải là sự bê tha, mà là một phản ứng tâm lý đầy thông minh để bảo toàn năng lượng.

5. Định nghĩa lại giá trị của hạnh phúc: "Sướng hơn vàng"

Takeaway quan trọng nhất, cũng là đỉnh cao triết học của bài thơ nằm ở sự hoán đổi giá trị đầy bất ngờ. Trong một thế giới luôn ám ảnh bởi năng suất và vật chất, tác giả nhắc nhở chúng ta về những giá trị nguyên bản nhất.

Giữa khung cảnh dự báo "âm u trời xám xịt", khi mọi hoạt động ngoài trời trở nên tồi tệ, thì việc "Trùm chăn ngủ nướng sướng hơn vàng" chính là một hành động nổi loạn đầy ngọt ngào. Tại sao lại là vàng? Vì vàng là vật chất, là sự tích trữ, nhưng vàng không thể mang lại cảm giác ấm áp tức thời cho một cơ thể đang run rẩy. Trong cái rét, sự ấm áp của chiếc chăn trở thành loại tiền tệ có giá trị cao nhất. Ngủ nướng lúc này không phải là lười biếng, đó là một sự hưởng thụ thượng lưu, là cách chúng ta tìm thấy ánh sáng ngay trong những ngày xám xịt nhất.

6. Kết luận: Một góc nhìn bao dung về cái rét

Bài thơ "Sắp Đón Rét Về" của Đá Văn Bèo không chỉ là một bức tranh tả thực về mùa đông miền Bắc, mà còn là một bài học về cách chúng ta đối diện với khó khăn bằng sự hài hước và lòng bao dung. Cái rét dù có "khổ cả làng" đến đâu, cũng là cơ hội để chúng ta sống chậm lại, thu mình vào trong "kén chăn" và nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là không phải bước chân ra khỏi giường.

Khi những cơn gió đầu mùa bắt đầu gõ cửa, thay vì than vãn, tại sao chúng ta không chuẩn bị sẵn "áo kép quần bông" và tận hưởng cái quyền được "lười" một cách danh chính ngôn thuận? Sau tất cả, mùa đông sinh ra là để chúng ta xích lại gần nhau hơn, hoặc ít nhất là gần chiếc chăn của mình hơn.

Đăng nhận xét

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài Thơ Đường Luật chuẩn niêm luật ngay lập tức!