Ảo Mộng Pi Đồ Phú
Phú Biền Ngẫu
Càn khôn điên đảo;
Thế sự phù vân.
Xuân hai sáu vừa sang, ngóng Chính Lộ mỏi mòn con mắt;
Tháng Hai này tin động, tăng bảy phần huyên náo lòng dân.
Kìa xem:
Giá nhích mười sáu xu, tưởng long phi phượng vũ, khí thế ngất trời cao;
Vốn dồn ba mươi triệu, ngỡ thủy toạ tiền lưu, thanh khoản trào sóng dậy.
Lệnh truyền xuống: đắp Trạm Đài cho mau, mười chín sáu phen này quyết chí;
Tin báo về: in Chưởng Ấn cho khéo, mười sáu triệu độ ấy an thân.
Mơ trời Âu niêm yết, giấy trắng vẽ vời, ngỡ hóa kiếp phong trần;
Ngóng Kho Ngân nới tay, lạm phát hắt hiu, mong đổi đời cơm áo.
Thế mà:
Hồi quang phản chiếu, ngỡ hồi sinh, ai ngờ trò ảo ảnh;
Song để chông chênh, lo sụp đổ, chớ vội giấc nam kha.
Mười bảy cản trên, trèo chẳng đặng, sức tàn lực kiệt;
Mười ba đáy dưới, rớt thì nguy, phận bạc duyên đơn.
Tiếc thay công cốc điểm danh, máy nóng ran, mộng tỷ phú vẫn còn xa lắc;
Thương bấy phận nghèo nuôi mộng, mắt xanh mỏi, nợ áo cơm vẫn cứ đeo mang.
Thơ rằng:
Pi kia bảy phần nhảy,
Thế sự lắm trò hay.
Chính Lộ còn xa tít,
Giật mình trắng đôi tay.
Tác giả: Đá Văn Bèo