Bính Ngọ Nhị Nhật Xuân Vũ Trào PhúPhú Biền Ngẫu
Khai:
Vận Bính Ngọ vừa xoay;
Tiết Tân Xuân chợt tới.
Cứ ngỡ gió mát trăng thanh;
Nào hay mưa tuôn gió xối.
Thích:
Mùng một tết xác pháo chưa tan;
Mùng hai xuân nước trời đã vội.
Ngoài đường cái bùn nhơ lầy lội, ngựa xe quan khách ngại cất chân;
Trong hiên nhà dột nát tả tơi, chăn chiếu hàn nho lo ướt gối.
Cành đào thắm rũ rượi điêu tàn;
Chậu cúc vàng ngả nghiêng bối rối.
Khách văn chương định nhả ngọc phun châu, thấy cảnh ảm đạm mà ngán ngẫm bút nghiên;
Phường danh lợi toan khoe khoang áo mũ, gặp cơn dầm dề phải thôi lôi xiêm chuỗi.
Phu:
Thế mới biết:
Hóa nhi đa sự;
Vận số trêu người.
Năm con Ngựa mà nằm ì trong xó;
Tiết đầu Xuân mà khóc dở ra cười.
Mưa móc ấy ngỡ là ân trạch, nào ngờ thối đất thối đai;
Sấm chớp kia tưởng báo lộc tài, ai dè rách tơi rách tới.
Kết:
Xuân sang Bính Ngọ nước tràn trề,
Ngán nỗi trời già khéo ủ ê.
Ướt áo công hầu, nhem mũ cánh,
Văn chương lấm láp, chán chường ghê!
Khai:
Vận Bính Ngọ vừa xoay;
Tiết Tân Xuân chợt tới.
Cứ ngỡ gió mát trăng thanh;
Nào hay mưa tuôn gió xối.
Thích:
Mùng một tết xác pháo chưa tan;
Mùng hai xuân nước trời đã vội.
Ngoài đường cái bùn nhơ lầy lội, ngựa xe quan khách ngại cất chân;
Trong hiên nhà dột nát tả tơi, chăn chiếu hàn nho lo ướt gối.
Cành đào thắm rũ rượi điêu tàn;
Chậu cúc vàng ngả nghiêng bối rối.
Khách văn chương định nhả ngọc phun châu, thấy cảnh ảm đạm mà ngán ngẫm bút nghiên;
Phường danh lợi toan khoe khoang áo mũ, gặp cơn dầm dề phải thôi lôi xiêm chuỗi.
Phu:
Thế mới biết:
Hóa nhi đa sự;
Vận số trêu người.
Năm con Ngựa mà nằm ì trong xó;
Tiết đầu Xuân mà khóc dở ra cười.
Mưa móc ấy ngỡ là ân trạch, nào ngờ thối đất thối đai;
Sấm chớp kia tưởng báo lộc tài, ai dè rách tơi rách tới.
Kết:
Xuân sang Bính Ngọ nước tràn trề,
Ngán nỗi trời già khéo ủ ê.
Ướt áo công hầu, nhem mũ cánh,
Văn chương lấm láp, chán chường ghê!
