Lời Gan Ruột Bên Bình Oxi

Lời Gan Ruột Bên Bình Oxi

Thơ Lục Bát

Nằm đây thở hắt ra hơi Ngóc đầu vỗ mặt, sự đời thối tha Ngẫm con bốn sáu gian tà Quái thai hành chính, sinh ra hại người Long Thành ốc đảo khóc cười Tỉ đô rải xuống, đường mười làn đâu? Nghệ An đồng bóng nhức đầu Tâm linh hôi hám, làm màu kiếm ăn Cụ nằm ghìm mửa trối trăn Nôn khan một bãi, trùm chăn buông màn.

Tác giả: Đá Văn Bèo

 Tiếng máy đo nhịp tim cứ tít tít đều đều như tiếng gõ mõ tụng kinh cầu siêu, nghe mà sốt cả ruột. Cụ nằm đấy, cái ống thở cắm vào mũi trông chả khác gì con voi già bị cưa ngà, thoi thóp hít lấy hít để tí khí trời đóng chai, mắt lờ đờ nhìn trần nhà trắng toát mà lòng thì đen kịt như đít chảo.

Đời người, ngẫm lại đúng là một vở kịch dài mà diễn viên toàn lũ mặt trơ trán bóng. Cụ nhếch mép, cái mép già nua nhăn nheo như quả táo tàu phơi nắng, nghĩ về cái đám bốn sáu gian tà. Cái lũ quái thai hành chính, đẻ ra toàn những quy định tréo ngoe, hành dân như hành tỏi. Chúng nó ngồi phòng lạnh, ký toẹt một cái là dân đen chạy vạy toát mồ hôi hột, mặt xanh nanh vàng như đít nhái. Giấy tờ thì một rừng, thủ tục thì một biển, lỡ sa chân vào là chết đuối trong cái vũng bùn quan liêu thối hoắc ấy. Sinh ra cái cơ chế quái đản để hại người chứ giúp cái đếch gì.

Rồi cụ liếc cái tâm trí tàn tạ sang chuyện thế sự, cái Long Thành tỉ đô nghe sang chảnh như gái ngành cao cấp. Tiền rải xuống đấy có khi lấp đầy được cả cái ao làng, thế mà giờ nhìn lại xem? Đường mười làn, cao tốc thênh thang trong bánh vẽ đâu chả thấy, chỉ thấy bụi đỏ mù mịt, dân tình bị quây lại như ốc đảo, khóc không ra tiếng, cười không thành hơi. Dự án thì ỳ ạch như rùa bò lên dốc, chỉ có giá đất với mồm mép mấy ông kễnh là bay cao như diều gặp gió. Cả một đống tiền ném qua cửa sổ, mà cửa sổ thì đếch có song sắt, mất hút con mẹ hàng lươn.

Chưa hết, lại còn cái xứ Nghệ với màn kịch tâm linh đồng bóng nhức cả óc. Thần thánh giờ cũng bị lôi ra quy hoạch, phân lô bán nền hay sao ấy. Chùa chiền, tượng đài mọc lên như nấm sau mưa rào, không phải để tu tâm dưỡng tính mà để kinh doanh nhang khói, buôn thần bán thánh. Lũ trọc phú đua nhau làm màu, cũng áo lam, cũng tràng hạt, mồm nam mô nhưng bụng một bồ dao găm, tranh nhau cúng dường để rửa cái mùi tiền bẩn thỉu. Tâm linh cái nỗi gì, toàn là mùi tiền hôi hám, lợi dụng đức tin để vặt lông thiên hạ, biến chốn linh thiêng thành cái chợ vỡ bát nháo.

Nghĩ đến đấy, dịch vị trong dạ dày cụ trào ngược lên tận họng, chua loét như hũ dưa khú. Cụ muốn chửi, muốn rủa xả vào mặt cái sự đời thối tha này một trận cho long trời lở đất, nhưng cái phổi nó biểu tình, cò cứa như kéo nhị. Cụ chỉ kịp rướn cổ, nôn khan một bãi, cái bãi nôn vô hình chứa đựng tất cả sự khinh bỉ tột cùng dành cho cái xã hội nhố nhăng này.

Thôi, buông cái màn xuống, trùm chăn kín đầu. Đi đây. Ở lại mà hít cái không khí ô trọc, giả tạo này thêm một giây nào nữa chắc cụ cũng tắc thở vì tởm lợm chứ chả cần bệnh tật gì. Vĩnh biệt cái sự đời thối nát.
🤖

Bút Thần AI

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

Đăng nhận xét

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!