VỊNH Ả Á KHÔI
Thất ngôn bát cú
Váy ngắn hở hang tiếng vọng xa
Chờ người dẫn mối cũng là bà
Gà đồng bướm lượn chơi vui thích
Ngõ vắng đèn mờ cảnh thuận hòa
Bán phấn buôn hương tiền rủng rỉnh
Thu gom vớt vát lắm đồng boa
Lưới trời lồng lộng khôn đường lọt
Khép bím xa rời mộng gấm hoa
Tác giả: Đá Văn Bèo
Được sáng tác tại Thi Đàn AI
Bao Chửng vỗ cái mộc xuống bàn cái rầm, nghe chát chúa như tiếng bát đĩa bay trong mấy vụ đánh ghen, bụi bay mù mịt làm mấy thằng nha dịch hắt xì hơi lên xuống. Mặt lão Bao đen sì lì như cái đít chảo rang cháy, nhưng cặp mắt thì sáng quắc, soi mói còn kinh hơn camera chạy bằng cơm của mấy bà hàng xóm rảnh việc.
Dưới công đường là em Kiều. Kiều thời nay không ôm đàn tỳ bà gảy tưng tưng sầu thảm nữa, mà tay đang bị còng, ánh mắt tiếc nuối nhìn con iPhone 15 Pro Max tang vật nằm chỏng chơ trên bàn xử án.
Bên cạnh Kiều chả có mụ Tú Bà nào sất. Vì nhìn kỹ thì Kiều với Tú Bà là một, tuy hai mà một, tuy một mà hai, nhập nhằng như giới tính mấy thằng 3D đầu ngõ.
Bao đen vuốt râu, giọng rề rề như xe lu lên dốc:
Thế tóm lại cô là nạn nhân hay thủ phạm? Tên là Kiều hồng nhan bạc phận hay là Tú Bà khởi nghiệp 4.0?
Kiều cúi mặt, lí nhí:
Dạ, tên khai sinh là Kiều, nhưng nghề tay trái là Tú. Thời buổi kinh tế thị trường, em chỉ áp dụng mô hình kinh tế chia sẻ, kết nối cung cầu, giúp đỡ chị em cùng tiến bộ thôi mà đại nhân.
Bao đen cười khẩy, cái cười lạnh toát sống lưng:
Chia sẻ cái con khỉ khô. Mày tưởng tao không biết à? Xưa Kiều bán mình chuộc cha nghe nó bi ai, hào hùng. Còn nay chúng mày bán mình chuộc cái túi Hermes, chuộc con Mẹc, xong tiện tay dắt mối ăn hoa hồng dày hơn cả lớp phấn trên mặt mày. Cái này gọi là khởi nghiệp trên vốn tự có và vốn của đứa khác.
Công Tôn Sách đứng bên cạnh, tay cầm cái máy tính bảng lướt nhoay nhoáy, bồi thêm một câu đau hơn hoạn:
Bẩm đại nhân, trong cái điện thoại kia đủ cả. Giá rổ niêm yết công khai, pass vào cửa, review trải nghiệm khách hàng, lại còn có cả dịch vụ chăm sóc sau bán hàng. Chuyên nghiệp chả kém gì sàn thương mại điện tử, mỗi tội mặt hàng này pháp luật cấm tiệt.
Kiều cãi cố:
Nhưng em có ép ai đâu, thuận mua vừa bán, các em nó tự nguyện hiến dâng vì nghệ thuật... kiếm tiền mà.
Bao Chửng đập bàn lần nữa, rung cả ria mép:
Tự nguyện cái củ cải. Mày lợi dụng cái danh hão, cái vương miện rởm đời, cái mác người nổi tiếng để lùa gà, để tiêm nhiễm vào đầu bọn trẻ con cái tư tưởng chỉ cần đẹp là có quyền ngồi mát ăn bát vàng, dạng háng là ra tiền. Mày tưởng cái vương miện kia là cái kim bài miễn tử à? Mày tưởng giấu cái mặt sau cái filter chỉnh ảnh là qua mặt được lưới trời à?
Lão chốt hạ một câu nghe thấm thía đến tận xương tủy:
Đứng giữa ăn chênh lệch thì giờ đứng dựa cột mà đếm lịch nhé con. Đừng tưởng cứ thông minh, xinh đẹp là muốn làm bố thiên hạ lúc nào cũng được.
Phán quyết: Tịch thu toàn bộ công cụ hành nghề, bao gồm cả điện thoại lẫn cái danh xưng mỹ miều. Trả Kiều về đúng vị trí là một công dân đang chuẩn bị đi bóc lịch. Vương miện rơi loảng xoảng xuống nền gạch, chả ma nào thèm nhặt, vì ở cái chốn công đường này, đạo đức không mua được bằng tiền, và nhan sắc không dùng để chạy án.
Bao Chửng nhìn theo bóng Kiều bị điệu đi, lẩm bẩm:
Bi kịch của mày không phải là sa ngã, mà là ngáo. Ngáo quyền lực, ngáo sắc đẹp và tưởng mình khôn hơn cả sách luật.
Mộc lại vỗ cái rầm. Tan sở. Đi làm cốc bia hơi giải đen.