Vịnh Lễ Tình Nhân

Vịnh Lễ Tình Nhân

Thơ Lục Bát

Tháng hai mười bốn lẳng lơ, Gái trai nô nức đợi chờ duyên may. Đem trao cái của cầm tay, Đen đen bóng nhẫy, ngất ngây lạ lùng. Kèm theo một đoá hoa hồng, Cánh xoe xoé mở, giữa vùng cỏ cây. Đêm xuân rạo rực men say, Kẻ cho người nhận, lăn quay thỏa lòng.

Tác giả: Đá Văn Bèo

 Tiên sư cái ngày mười bốn tháng hai, cái ngày mà cả thế giới bỗng nhiên lên cơn động cỡn tập thể. Trời thì nồm ẩm, đường thì tắc lòi kèn, thế mà cái giống người ta vẫn cứ nô nức kéo nhau ra đường như đi trẩy hội chùa Hương, chỉ khác là thay vì cầm hương thì tay mấy ông mãnh lại lăm lăm cái hộp quà bé tí hin mà giá thì cắt cổ.

Nhìn cái cảnh thiên hạ dập dìu, tôi lại nhớ đến mấy câu thơ con cóc của ông bạn vàng vẩu nào đấy vịnh cái sự đời hôm nay. Đúng là thánh thật. Trai gái cứ gọi là mắt chớp chớp mồm đớp đớp đợi chờ duyên may. Mấy ông tướng thì mặt mũi căng thẳng như chuẩn bị đi đánh đồn, tay khư khư cái hộp sô cô la đen sì, bóng nhẫy. Thiên hạ bảo đấy là biểu tượng của tình yêu ngọt ngào pha chút đắng cay, tôi thì nhìn qua cứ tưởng cục nhựa đường hay cục than tổ ong ngâm mỡ vừa cạy lên từ vỉa hè Hà Nội. Cái thứ đen đen ấy đem trao tay, nàng cầm lấy mà lòng ngất ngây lạ lùng, chả biết ngất ngây vì tình hay vì nghĩ đến cảnh tí nữa phải giả vờ khen ngon trong khi bụng đang sôi ùng ục vì sợ béo.

Lại còn cái tiết mục hoa hoét kèm theo nữa chứ. Mấy bà hàng hoa hôm nay chém đẹp phải biết. Một bông hồng còi cọc, cánh thì toe toét, xoe xoé mở ra như vừa trải qua một trận bão táp phong ba, cắm phập vào giữa vùng cỏ cây rác rưởi lơ thơ, thế mà hét giá bằng cả tuần lương xe ôm. Nhưng các bố trẻ vẫn phải cắn răng mà mua, vì không có cái bông hoa nát ấy làm giấy thông hành thì đố mà tối nay được duyệt vào cửa quan.

Đêm xuống mới là lúc cái bi hài kịch nó lên đến cao trào. Rượu tây, rượu ta, bia cỏ, hay tí men tình nó bốc lên sìn sịt. Các đôi uyên ương dắt díu nhau đi tìm bãi đáp. Nhà nghỉ, khách sạn cứ gọi là cháy phòng, lễ tân cười toét cả mang tai, đếm tiền mỏi tay không kịp vuốt thẳng. Vào đấy rồi thì kẻ cho người nhận, hì hục cày cuốc, lăn quay ra mà thỏa cái lòng mong nhớ. Sáng hôm sau vác cái mặt bơ phờ ra đường, túi thì rỗng tuếch, chân thì xoắn quẩy, nhưng mồm vẫn phải cười tươi như hoa hậu thân thiện. Chung quy lại, cái lễ này nó cũng chỉ là cái cớ hợp pháp hóa cho một cuộc tổng giao ban trên quy mô toàn xã hội, tốn kém, mệt xác, nhưng mà khối kẻ vẫn cứ đâm đầu vào như thiêu thân, lạ lùng thay cái sự đời.
🤖

Bút Thần AI-Tránh Sai Niêm Luật

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

Đăng nhận xét

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!