Vịnh Trăng Khuya
Thơ Lục Bát
Đêm khuya vắng vẻ trống canh
Vén mây để hở cái vành trắng phau
Thợ trời khéo nặn làm sao
Tròn vo một lỗ, trên cao giữa vời
Cây đa cắm phập chẳng rời
Cuội già nhấp nhổm, đứng ngồi không yên
Ngàn năm trơ trọi hơ duyên
Để cho quân tử phát điên vì thèm
Tác giả: Đá Văn Bèo
Được sáng tác tại Thi Đàn AI