Vịnh Trăng Suông

Vịnh Trăng Suông

Song Thất Lục Bát

Túi rỗng tuếch ngắm nhìn trăng bạc Nợ đời đeo đẳng tạc vào lòng Vợ con réo chửi chưa xong Buồn xo tựa cửa ngóng mong chị Hằng

Tác giả: Đá Văn Bèo

Được sáng tác tại Thi Đàn AI

  Tiền khô cháy túi, móc ra chỉ thấy toàn không khí với nỗi nhục, chả có xu mẹ nào để mà rủng rỉnh. Nợ đời nó quấn lấy thân như chó quấn giẻ rách, gỡ mãi đếch ra, cứ hễ mở mắt là thấy chủ nợ nó đứng lù lù đầu ngõ.

Con mụ sề ở nhà thì mồm năm miệng mười, cái loa phường chạy bằng cơm ấy nó tế từ ông bà ông vải đến thằng cu tí, nghe mà ong cả thủ, buốt cả ruột gan. Chán đời, chả biết chui rúc vào cái xó xỉnh nào cho yên thân, đành vác cái mặt mẹt ra dựa cửa, ngửa cổ lên trời ngắm cái bóng đèn công cộng miễn phí.

Bụng thì đói meo, cơm chả có mà tọng vào họng mà tâm hồn cứ đòi treo ngược cành cây, định tăm tia em Hằng Nga hả? Thôi lạy bố, tỉnh lại đi. Hằng nó ở tuốt trên cao, nó chỉ soi xuống biệt thự xe hơi thôi, chứ nó có thèm nhìn xuống cái đám khố rách áo ôm, nợ như chúa Chổm lại còn sợ vợ như ông đâu. Ngắm trăng cho lắm vào rồi mai chủ nợ nó đến nó vả cho rụng răng thì lúc ấy lại bảo tại sao trăng hôm nay màu máu. Đời cơ bản là buồn, mà cái giống đã nghèo lại còn hay làm thơ thì nó lại càng bi hài kịch.
🤖

Bút Thần AI

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!

Đăng nhận xét

🤖 🖊
AI Trợ Lý Thơ

Bạn đang bí từ? Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ bạn sáng tác những bài thơ chuẩn niêm luật ngay lập tức!