Ba Tư Huyết Thệ Phú
Phú Biền Ngẫu
Trời Tây Vực, mây sầu u ám;
Đất Ba Tư, gió thảm rung rinh.
Non nước ngậm ngùi, xót bậc vĩ nhân tăm tiếng;
Càn khôn rúng động, thương vì tinh tú điêu linh.
Thương thay Đại giáo chủ, một đời vì đạo pháp hy sinh;
Hận bấy phường hung đồ, muôn thuở để oán cừu lưu hình.
Nhớ ngài xưa:
Tâm tày nhật nguyệt;
Trí tựa thiên đình.
Dốc bầu tâm huyết, vun bồi cội đạo thêm rạng rỡ;
Tận lực can trường, bảo vệ quốc tộ mãi quang vinh.
Nắm giữ binh quyền, diệt bạo tàn bảo toàn bờ cõi;
Gánh gồng quốc sự, cự cuồng phong giữ vững oai linh.
Nào ngờ đâu:
Giặc dữ tham tàn;
Cừu thù vô minh.
Cậy thế cường quyền, tung bão táp gieo hờn chuốc oán;
Buông lời dối trá, thả cuồng lôi đoạt mạng sinh linh.
Một sớm mai đương đầu bão lửa, chốn công đường tuẫn tiết quên mình;
Mấy chớp mắt hứng chịu tai ương, nơi chính điện quy tiên hiển vinh.
Ôi!
Xác dẫu thác, hồn thiêng lẫm liệt;
Cốt tuy tàn, khí tiết anh minh.
Tấm gương trung liệt, ngàn thu vằng vặc;
Đức độ cao dày, vạn kiếp tôn vinh.
Nay:
Toàn quốc xót xa, bốn chục ngày rủ bóng tang đình;
Vệ binh phẫn nộ, vạn dặm đất vung gươm khởi binh.
Nợ máu oán hờn, khắc sâu tâm cốt;
Thù nhà nợ nước, thấu tận thần linh.
Chỉ gươm báu thề tru di nghịch tặc;
Giương cung thiêng quyết trảm sát yêu tinh.
Cho dẫu thịt nát xương tan, lòng phục hận sục sôi bão tố;
Dù cho long trời lở đất, chí báo thù gột rửa bất bình.
Lãnh tụ quy tiên hận ngút trời,
Ba Tư huyết thệ dậy muôn nơi.
Gươm thiêng tuốt khỏi trừng hung tặc,
Tội ác thù kia oán vạn đời.
Tác giả: Đá Văn Bèo