MÙI NHANG TRẦM TRÊN ĐÈO VẮNG
Truyện Ngắn
Mưa rừng rả rích trút xuống nóc cabin xe tải như những tiếng gõ nhịp gọi hồn.
Tuyến ghì chặt vô lăng, đôi mắt hằn đầy tia máu cố căng ra để nhìn xuyên qua màn sương mù đặc quánh đang nuốt chửng lấy con đèo ngoằn ngoèo. Đồng hồ điện tử trên bảng điều khiển nhấp nháy vệt sáng đỏ lòm: 00:15. Giờ Tý. Cái giờ mà những người chạy xe đường dài kiêng kỵ nhất khi phải đổ đèo, bởi người xưa vẫn rỉ tai nhau, đây là lúc cửa âm phủ hé mở, cõi dương và cõi âm mỏng manh như một lớp giấy xuyến chỉ.
Tuyến rít một hơi thuốc lá thốc sâu vào lồng ngực, cố xua đi cái buốt lạnh đang ngấm ngầm luồn qua khe cửa kính. Chuyến này, anh nhận chở một lô nội thất bằng gỗ trắc nguyên khối từ một căn biệt thự cổ thời Pháp thuộc vừa bị đập bỏ ở mạn ngược. Người chủ mới là một gã trọc phú dưới xuôi, mua được bộ bàn ghế chạm trổ tinh xảo này với cái giá rẻ mạt như mớ rau ngoài chợ. Gã hớn hở ra lệnh cho Tuyến phải đánh xe chở thẳng về xưởng mộc ngay trong đêm để kịp giờ đẹp ngày mai thợ vào việc.
Lúc khuân hàng lên thùng xe, mấy anh em bốc vác cứ lầm rầm to nhỏ. Họ bảo gỗ trắc là loại mộc ngậm âm khí, bộ kỷ trà này đặt trong căn nhà cả trăm năm, chứng kiến không biết bao nhiêu bận sinh ly tử biệt, ắt hẳn đã thành tinh, thành nết. Nhưng Tuyến gạt đi. Tiền cước chuyến này cao gấp ba bình thường, đủ để anh trả nợ đợt ốm đau của vợ tháng trước. Nghèo thì sợ đói, chứ hơi đâu mà sợ ma.
Chiếc xe tải hạng nặng nặng nề rống lên những tiếng gằn máy nhọc nhằn khi bò qua những khúc cua gắt. Không gian trong cabin ngột ngạt mùi khói thuốc. Chiếc radio cũ kỹ vốn đang phát dở một đoạn cải lương nỉ non bỗng nhiên rột rẹt. Những dải âm thanh nhiễu sóng cất lên đều đều, khan đục và mệt mỏi như tiếng người đang thở dốc.
Tuyến với tay vặn núm dò đài, nhưng đáp lại chỉ là tiếng rè rè ma quái. Anh chép miệng định tắt hẳn đi, thì tình cờ, ánh mắt anh xẹt qua chiếc gương chiếu hậu treo giữa ca-bin.
Tuyến khựng lại. Tay anh lơ lửng giữa không trung.
Khác với bóng tối đen đặc như hũ nút bên ngoài lớp kính chắn gió, hình ảnh phản chiếu từ thùng xe phía sau qua chiếc gương lại sáng rực lên một cách kỳ lạ. Đó không phải là thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn pha, mà là một quầng sáng màu vàng vọt, leo lét và hắt hiu như ánh sáng của những bóng đèn sợi đốt thời cũ, cái thời mà điện đốm còn phập phù.
Tuyến chớp mắt liên tục, rùng mình nghĩ rằng bản thân vì quá thiếu ngủ nên sinh ảo giác. Anh đưa tay dụi mạnh đôi mắt cay xè, rồi lấy lại can đảm, nhìn thẳng vào gương một lần nữa.
Không phải ảo giác.
Dưới thứ ánh sáng vàng khè ma mị đó, lớp bạt xanh sọc trắng dày cộp phủ hàng mà chính tay anh đã chằng néo cẩn thận ban chiều... đã được vén lên từ lúc nào. Không gian bên trong thùng xe tải giờ đây không khác gì một căn phòng khách trang trọng của những thập niên trước. Bộ bàn ghế gỗ trắc khảm xà cừ được xếp ngay ngắn, mặt gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng u uẩn.
Và trên bộ kỷ trà ngàn đô ấy, có người đang ngồi.
Máu trong huyết quản Tuyến như đông cứng lại. Chân anh tê dại, rời rạc khỏi chân ga.
Đó là một gia đình ba người. Bọn họ ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế chạm trổ. Một người đàn ông gầy gò mặc bộ đồ ngủ màu cháo lòng, cổ áo đã sờn rách. Bên cạnh là một người phụ nữ mặc áo bà ba trắng toát, mái tóc dài đen nhánh ướt sũng nước mưa rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Ở chiếc ghế đôn nhỏ góc trái, một đứa bé chừng sáu, bảy tuổi đang ôm chặt một con búp bê bằng vải nỉ lem luốc bùn đất.
Họ ngồi bất động, cứng đơ như những pho tượng sáp. Dưới ánh sáng vàng vọt, làn da của cả ba người xám ngoét, bợt bạt như màu tro lạnh. Không một nét biểu cảm trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt của họ... ba đôi mắt trắng dã, không có con ngươi, lại đang găm thẳng vào gáy Tuyến qua tấm gương chiếu hậu.
Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Chỉ có nhịp tim Tuyến đập thình thịch vỡ tung lồng ngực. Anh há miệng định hét lên nhưng cổ họng khô khốc, nghẹn đắng không thể phát ra nửa lời. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Tuyến hoảng hốt dậm chân đạp lút cán phanh.
"Kéééét... rầm!"
Bánh xe ma sát với mặt đường ướt nhẹp tạo ra một âm thanh xé tai. Chiếc xe tải hạng nặng chao đảo, phần thùng xe quăng quật văng đuôi trước khi lết bánh, khựng lại cái rầm bên lề đường đèo vắng lặng, sát rạt với miệng vực sâu thăm thẳm.
Đầu Tuyến đập vào vô lăng đau điếng. Anh choáng váng ngẩng lên. Động cơ xe đã chết lịm. Đèn pha vụt tắt. Xung quanh tĩnh mịch đến rợn người. Không còn tiếng mưa rơi trên mái tôn, không còn tiếng gió rít qua khe cửa. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề như đang chôn vùi cả chiếc xe xuống đáy huyệt mộ.
Bỗng nhiên, tiếng radio nhiễu sóng im bặt.
Từ chính hệ thống loa rè của chiếc xe tải, một giọng nói vang lên. Nó không phải là giọng của phát thanh viên, cũng không mang âm sắc của người sống. Đó là một âm thanh khàn khàn, nghèn nghẹt, như thể được phát ra từ một cuống họng đầy bùn đất và nước đọng:
"Tài xế... anh định chở nhà của chúng tôi đi đâu?"
Tóc gáy Tuyến dựng đứng. Từng lỗ chân lông trên người anh túa ra thứ mồ hôi lạnh toát. Nỗi sợ hãi tột độ biến thành hành động vô thức. Tuyến luống cuống quay sang, đập tay liên hồi vào cửa kính xe, tay kia vội vàng kéo chốt cửa định tung mình nhảy xuống đường đèo trốn chạy vào màn đêm.
Nhưng chốt cửa đã kẹt cứng.
Anh dùng cả hai tay giật mạnh cần gạt, nghiến răng đạp gót giày vào cánh cửa kim loại. Không nhúc nhích. Chiếc cabin quen thuộc từng là cần câu cơm của anh giờ đây đã biến thành một chiếc quan tài sắt đóng kín.
Ngay lúc đó, phía sau lưng anh, từ lớp tôn vách ngăn mỏng manh giữa cabin và thùng xe, bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ dị.
"Két... két... xoẹt..."
Đó là tiếng móng tay cào xước lên bề mặt kim loại. Chậm rãi. Rền rĩ. Và chói tai đến mức làm buốt tận óc.
Cùng lúc, nhiệt độ bên trong cabin giảm xuống đột ngột. Những luồng khí lạnh ngắt như băng phả ra từ khe hở của chiếc máy lạnh đã tắt ngóm. Một mùi hương ập vào mũi Tuyến. Nó không phải mùi dầu máy hay mùi nệm da cũ. Đó là mùi nhang trầm hăng hắc của đám tang, hòa lẫn với thứ mùi ngai ngái, ngột ngạt của đất hoang vừa bị đào xới. Thứ mùi của cõi âm phảng phất nơi đầu mũi khiến dạ dày Tuyến cuộn lên từng cơn buồn nôn.
"Kéttt... xoẹtttt..."
Tiếng cào cấu ngày một lớn hơn, dồn dập hơn, như thể có hàng chục bàn tay vô hình đang điên cuồng cào xé lớp vách ngăn mỏng manh để lao vào cabin. Vách tôn rung lên bần bật.
Tuyến co rúm người, áp sát lưng vào vô lăng, đôi mắt mở trừng trừng đầy tuyệt vọng liếc nhìn lên chiếc gương chiếu hậu.
Trong gương, người đàn ông và người phụ nữ đã biến mất.
"Rắc... rắc..."
Chiếc gương chiếu hậu giữa xe bỗng nhiên nứt toác ra, từng đường nứt chân chim chạy dọc trên mặt kính tạo thành những âm thanh vỡ vụn khô khốc.
Hình ảnh cuối cùng mà Tuyến kịp nhìn thấy trước khi mảnh kính vỡ nát và rơi lả tả xuống sàn xe, là đứa bé. Nó không còn ngồi trên chiếc ghế đôn gỗ trắc nữa. Nó đã đứng ngay sát vách ngăn, khuôn mặt xám xịt dán chặt vào khoảng không gian phía sau lưng ghế tài xế.
Tuyến há hốc miệng, hơi thở đứt đoạn.
Từ vách tôn kim loại rắn chắc ngay sau lưng anh, một khoảng vật chất mờ đi như mặt nước gợn sóng. Xuyên qua lớp thép nguội lạnh ấy, một bàn tay xám xịt, bé nhỏ nhưng lạnh ngắt như tảng băng dưới mồ sâu, từ từ thò ra. Nó mang theo mùi của đất ẩm và mùi nhang tàn khói lạnh.
Bàn tay ấy chầm chậm vươn tới, những ngón tay cứng đơ mọc đầy móng nhọn đen ngòm, rồi từ từ... bóp chặt lấy bả vai Tuyến.
Tác giả: Đéo Văn Bà