Ẩu đả sau trận chung kết World Cup 2026|Mỹ Lợi Kiên Cầu Trường Hỗn Chiến Phú
Phú Biền Ngẫu
Tác giả: Đéo Văn Bà
Ẩu đả sau chung kết World Cup 2026: Lễ trao cúp suýt chuyển thành giải UFC
Mỹ – Trận chung kết World Cup 2026 giữa Tây Ban Nha và Argentina khép lại với chiến thắng 1-0 cho Tây Ban Nha. Đáng tiếc, tiếng còi mãn cuộc không phải tín hiệu để hai đội... bắt tay, mà là hiệu lệnh khai mạc một "môn thi đấu biểu diễn" hoàn toàn mới.
Trong khi các cầu thủ Tây Ban Nha hí hửng ùa vào sân chuẩn bị ăn mừng chức vô địch thế giới lần thứ hai, một số cầu thủ Argentina lại có vẻ hiểu nhầm rằng chương trình chính vẫn chưa kết thúc. Thế là thay vì chụp ảnh lưu niệm, hai bên chuyển sang... giao lưu bằng tay chân.
Nhân vật chính của "vở kịch" là tiền vệ Leandro Paredes. Vừa vào sân từ hiệp hai để tăng chất thép, anh quyết định nâng cấp luôn lên... bê tông cốt thép. Mở màn bằng màn túm cổ Eric Garcia, tiếp theo là vài cú đẩy khiến khán giả tưởng trọng tài đã đổi luật bóng đá sang vật tự do.
Thấy đồng đội bị "chào hỏi" quá nhiệt tình, Gavi lập tức lao vào với tinh thần "động đến bạn tôi là động đến tôi". Hai bên lời qua tiếng lại, xô qua đẩy lại, Thiago Almada chạy vào can nhưng vô tình khiến khung cảnh càng giống giờ ra chơi của một trường cấp ba đông học sinh.
Trong lúc hỗn loạn, Gavi ngã xuống sân, còn Paredes tiếp tục có những động tác mà trọng tài Slavko Vincic đánh giá là... không còn liên quan đến bóng đá. Kết quả: chiếc thẻ đỏ được rút ra nhanh hơn cả tốc độ VAR phát lại tình huống.
Một số góc quay còn cho thấy Nahuel Molina cũng góp mặt trong "tiệc buffet hỗn chiến". Tuy nhiên, sau màn đông vui ấy, anh vẫn bình an vô sự mà không phải nhận thêm án phạt ngay trên sân.
Điều đáng nói là Paredes đã thi đấu rất "máu" từ khi vào sân. Sau một thẻ vàng, anh vẫn tiếp tục phạm lỗi với quyết tâm chứng minh rằng nếu không lấy được bóng thì ít nhất cũng phải... lấy được sự chú ý của trọng tài. Cuối cùng, anh thành công, nhưng theo cách chắc hẳn HLV cũng không mong muốn.
Các cựu danh thủ bình luận truyền hình chỉ biết lắc đầu. Alan Shearer nhận xét đại ý rằng bóng đá có thể quyết liệt, nhưng việc biến lễ trao cúp thành buổi thử vai phim hành động thì hơi quá đà. Gary Neville cũng đồng tình và cho rằng màn thể hiện ấy đủ sức làm lu mờ một trận chung kết vốn có chất lượng chuyên môn rất cao.
Thực ra, dấu hiệu "nhiệt độ cao" đã xuất hiện từ cuối hiệp hai. Argentina mất Enzo Fernandez vì thẻ vàng thứ hai, phải đá thiếu người rồi chịu sức ép liên tục. Đến phút 106, Ferran Torres ghi bàn duy nhất giúp Tây Ban Nha lên ngôi vô địch, còn Argentina khép lại hành trình bảo vệ cúp vàng mà không có nổi một cú dứt điểm trúng đích trong trận chung kết.
Đây cũng là trận World Cup cuối cùng của Lionel Messi. Ở tuổi 39, anh đi vào lịch sử khi góp mặt trong ba trận chung kết World Cup, nhưng có lẽ điều anh không ngờ nhất là buổi lễ trao cúp lại sôi động theo một cách... hoàn toàn ngoài kịch bản.
Sau vài phút hỗn loạn, lực lượng an ninh cùng các trọng tài cuối cùng cũng đưa mọi thứ trở lại bình thường. Tây Ban Nha tiếp tục nâng cúp, pháo giấy vẫn bắn, huy chương vẫn được trao, chỉ có điều khán giả về nhà với cảm giác mình vừa xem xong một trận bóng đá... kèm thêm tập cuối của một bộ phim hành động.
Bài học rút ra sau trận chung kết năm nay rất đơn giản: thua trận thì buồn là chuyện bình thường, nhưng nếu đã không mang được cúp về thì cũng đừng cố mang luôn... thẻ đỏ làm quà lưu niệm.