Bức Tranh Thời Thế
Thất ngôn bát cú
Chẳng thấy đâu thù, chẳng thấy ma
Loa kèn thét lác rộn gần xa
Lão Sam rót rượu cười như nghé
Chú Khách phô răng mặt tựa hoa
Kính lúp soi hoài quân "diễn biến"
Non sông thấp thỏm bóng "gian tà"
Chung quy cũng bởi lo quyền chức
Giữ ghế hay là giữ nước ta?
Tác giả: Đá Văn Bèo
Được sáng tác tại Thi Đàn AI
Chuyện đời đúng là lắm cái oái oăm, cười ra nước mắt. Bên ngoài thì tay bắt mặt mừng, nâng ly cụng chén "chiến lược toàn diện" với nhau, tưởng đâu sắp kết nghĩa vườn đào đến nơi. Thế mà đùng một cái, lòi ra cái sớ Táo Quân mật của mấy bác nhà binh, đọc xong mới thấy các cụ nhà mình vẫn "tỉnh" lắm, hay nói toẹt ra là đa nghi như Tào Tháo mắc bệnh trĩ.
Cái sớ ấy có tên nghe kêu như chuông khánh: "Kế hoạch xâm lược lần 2 của Đế quốc Mỹ". Vãi cả linh hồn. Năm 2026, 2027 đến đít rồi mà các bố vẫn ngồi trong phòng lạnh vẽ ra con ngáo ộp, tưởng tượng thằng Mỹ nó rảnh háng mang quân sang "giải phóng" lần nữa. Lý do thì muôn thuở: sợ "Diễn biến hòa bình", sợ "Cách mạng màu" mè hoa lá hẹ như bên Ukraine hay Philippines. Tóm lại là sợ mất cái ghế đang ngồi êm mông, sợ dân tình nó nổi hứng lên đòi dân chủ thì bỏ mẹ.
Cái sự đời nó tréo ngoe ở chỗ này. Một tay thì các cụ vơ vét đô-la, mời gọi đầu tư, xuất khẩu tôm cá sang Mỹ ầm ầm. Cụ Biden sang thì trải thảm đỏ, nâng tầm quan hệ ngang hàng với anh cả Nga và anh hai Tàu cho nó oách xà lách. Nhưng tay kia thì các cụ vẫn thủ sẵn con dao găm trong bọc, tối về đóng cửa bảo nhau: "Thằng này gian lắm, nó cho mình kẹo nhưng nó định lột quần mình đấy, nó muốn tiêm nhiễm cái thói tự do nhân quyền vào đầu dân đen để lật đổ chế độ ta". Đúng là tư duy của mấy ông già sợ mất sổ hưu, lúc nào cũng nơm nớp lo thằng hàng xóm sang cướp vợ.
Mà hài nhất là vụ mấy anh truyền hình quân đội lên bài tế sống cái trường Fulbright, bảo đấy là ổ ươm mầm phản loạn, là lò đào tạo cách mạng màu. Trong khi Bộ Ngoại giao thì đi chữa cháy toát mồ hôi hột, thanh minh thanh nga. Một ông xây, một ông phá, nhịp nhàng như tát nước đầu đình. Các chuyên gia bảo đấy là bằng chứng cho thấy nội bộ các cụ đang đánh nhau to, phe súng đạn lúc nào cũng hằm hè nhìn đâu cũng thấy địch, còn phe kiếm tiền thì chỉ muốn yên ổn làm ăn.
Lại nói chuyện ông bạn vàng 4 tốt bên cạnh. Nó chiếm đảo, nó lấn biển, nó dọa nạt thì các cụ bảo là "đối tác", là "anh em trong nhà đóng cửa bảo nhau". Còn thằng Mỹ nó mua hàng, nó bơm tiền, nó dọn bom mìn, tẩy độc dioxin hộ thì lại bị coi là "kẻ thù tiềm tàng", là "mối đe dọa sinh tồn". Logic của các cụ đúng là cao siêu, phàm phu tục tử đố mà hiểu nổi. Chắc sợ thằng Tàu nó ở gần tát cho vỡ alo nên phải nín, còn thằng Mỹ ở xa nên cứ chửi đổng, phòng xa cho nó sang cái mồm.
Giờ đến thời cụ Tô lên ngôi, quyền uy nghiêng trời lệch đất. Cụ chơi lớn, mời cả họ nhà lão Trump về Hưng Yên xây sân gôn tỷ đô, xây biệt thự hoành tráng. Tưởng thế là ấm, là ngoại giao cây tre đu đưa theo gió. Ai dè lão Trump hâm dở lại đi làm cái trò bắt cóc lão Maduro bên Venezuela cái rụp. Thế là các cụ nhà mình lại được phen són ra quần. Chơi với thằng khùng thì cũng có ngày nó hứng lên nó bế mình đi lúc nào không hay. Nhất là vụ Cuba, đụng đến "hòn đảo tự do" là các cụ giãy nảy lên ngay, vì đấy là đồng chí, là anh em cùng khổ.
Tóm lại, cái thế "đu dây" bây giờ nó gian nan lắm. Vừa muốn tiền của thằng Mỹ, vừa sợ nó dạy dân chủ. Vừa ghét thằng Tàu, vừa sợ nó quật. Các cụ cứ diễn cái vai "người tình trăm năm" với Mỹ nhưng tối về vẫn cài then đóng chốt, kê tủ lạnh chặn cửa vì sợ nó mò vào hiếp đáp. Khổ, cái thân phận nước bé, lại còn mắc cái bệnh đa nghi, thì sướng gì đâu mà ham. Dân tình thì cứ ngơ ngác, chả biết đường nào mà lần, thôi thì cứ lo cày cuốc kiếm cơm, chuyện chính trị để các cụ trên cao lo liệu, sai đâu các cụ chịu... hoặc dân chịu, hên xui.