VỊNH CÁI SỰ HÂM CỦA NGHỊ ĐỊNH 46
Thất ngôn bát cú
Ngẫm cái tư duy thật hiểm sâu
Ban hành chiếu chỉ rủ lên lầu
Doanh gia móm mém mồm nhăn nhó
Lũ thợ bơ vơ dạ héo sầu
Mấy bác tham mưu lo sốt vó
Quy trình xổ số lắc tưng đầu
Tham ô dẫu bẩn còn xơ múi
Dốt nát lanh chanh nhục kiếp trâu
Tác giả: Đá Văn Bèo
Được sáng tác tại Thi Đàn AI
Nói chuyện nghiêm túc một tí cho nó có vẻ người lớn, chứ cứ hềnh hệch mãi thiên hạ nó lại bảo mình hâm.
Cái vụ Nghị định 46 ấy, ngẫm đi ngẫm lại mới thấy các bố nhà ta tài thật. Tài đến mức thánh thần cũng phải vái cả nón. Xưa nay đánh bạc thì phải có thằng thắng thằng thua, đằng này các bố ra cái chiếu chỉ mà tất cả các bên cùng dắt tay nhau nhảy lầu tập thể, thế mới là đỉnh cao trí tuệ.
Doanh nghiệp thì vỡ mặt thớt, móm mém như ông già mất nết. Hàng hóa tắc tị, dòng tiền cụt lủn. Mấy bác cu li, dân đen lao động cật lực cả năm trông vào cái Tết thì giờ méo xệch cả mồm, lương lậu bay hơi theo làn khói, khéo Tết này lại bánh chưng nhân đất sét.
Mà cái đau hơn thiến là niềm tin nó rụng lả tả như lá mùa thu. Làm ăn kinh doanh mà cứ thon thót giật mình như ăn trộm thế này thì bố ai dám bỏ tiền ra đầu tư. Quy trình làm luật cứ như trò chơi bốc thăm trúng thưởng, thích thì ra, không thích thì sửa, dân tình nhìn vào chỉ biết lắc đầu lè lưỡi, hỏi chấm to đùng về cái gọi là năng lực quản lý.
Rồi thì cả bộ máy, từ tỉnh đến trung ương lại nháo nhào như gà mắc tóc, xắn quần móng lợn lên mà đi chữa cháy. Mấy ông quân sư quạt mo tham mưu ra cái của nợ này chắc phen này cũng vỡ alo, kỷ luật treo lơ lửng trên đầu.
Kể ra, giá mà nó là tham nhũng, chấm mút thì ít ra còn có một nhóm vỗ đùi đen đét sướng rơn vì vớ bẫm, dù là tiền bẩn. Đằng này, ôi thôi, chả có thằng chó nào được lợi cả. Tất cả đều thiệt, đều nhục như nhau. Cái sự dốt nát cộng với nhiệt tình nó tàn phá khủng khiếp thật, đau hơn cả bị bò đá.
