Ngẫm tuổi ba tư
Thất ngôn bát cú
Ngoảnh lại ba tư đã bốn phương,
Bàng hoàng bụi đắp nặng phong sương.
Chênh vênh nắng hắt đồi sương vắng,
Lận đận mưa chan cả dặm đường.
Nhớ mẹ đau lưng lòng quặn thắt,
Lo cha mỏi gối dạ sầu thương.
Hoài trông dáng vợ buồn da diết,
Quạnh quẽ mình ta với bóng gương.
Tác giả: Vương Bạch