Tây Vực Cuồng Phong Phú
Phú Biền Ngẫu
Đất Tây Vực can qua dậy sóng;
Trời Ba Tư khói lửa mịt mùng.
Nhìn Thần quyền giáo chủ lâm nguy, mộng bá chủ tiêu tan cơ nghiệp;
Nghe Bạch Ốc chúa công truyền hịch, lời ngông cuồng chấn động hoàng sa.
Nhớ thuở trước:
Lũ lang tâm bắt bớ thường dân, chuốc căm phẫn sâu ba ngàn trượng;
Bầy ác khuyển cắn càn bá tánh, gieo oán hận thấu chín tầng mây.
Thế rồi:
Gươm báu sắc tìm trừng ác chủ;
Mắt ưng tinh tỏ rõ căn nguyên.
Phá liên minh, đoạt mạch hắc kim, phường minh chủ sầu tuôn huyết lệ;
Trảm viện binh, tuyệt đường lương thảo, lũ chư hầu hồn phách ngả nghiêng.
Gớm thay:
Kẻ mật ty thoắt ẩn thoắt hiện, tiễn vong hồn như lùa lá rụng;
Đoàn sát thủ giăng mưu bủa lưới, đoạt mạng người tựa bẻ cành khô.
Lục tuần tướng lĩnh, sớm khoác triều phục xưng hùng, chiều đã vùi thây nơi hoang lạnh;
Bát bộ triều thần, ngày thét uy phong lẫm liệt, đêm đành nộp mạng chốn hoàng tuyền.
Thương ôi!
Thiên hạ chê gã bạo ngữ hồ đồ, ai ngờ được lưới thiên giăng khắp ngả;
Đời tưởng kẻ cuồng ngôn suy đoản trí, nào hay đâu mưu lược đã an bài.
Chỉ đợi ngày:
Bình địa san phẳng hoàng cung, đập nát ngai thần quyền u ám;
Tân trào kiến thiết đô hội, phục hưng nền Hỏa giáo vinh quang.
Trai gái hân hoan, cởi áo the đen, khoác lụa mỏng say sưa điệu vũ;
Trẻ già hớn hở, nếm đồ dị quốc, nhấp bồ đào hỉ hả âu ca.
Tiếc thay cái đạo u minh, cố ôm giữ mộng cuồng mà rước họa;
Xót nỗi phường ngu trung bảo thủ, rốt cuộc đành phơi xác chốn can qua.
Lão phu ngồi ngắm cuộc cờ,
Bồ đào hạ phẩm hững hờ nhâm nhi.
Thuận thiên thời mạng hồi quy,
Nghịch thiên dẫu oán, đường đi không còn.
Tác giả: Đá Văn Bèo